Tam cô cô hơi sững lại. Trong mắt bà, đôi mắt to tròn của Như Thanh sáng rực, con ngươi đen láy như chứa cả vầng trăng.
Bà thầm nghĩ: Đại ca thì nhu nhược, Lạc Nhàn lại sắc sảo, nhưng nữ nhi của họ lại chẳng giống ai.
Cũng tốt. Tư chất tốt thế này, nếu giống đại ca thì quá tầm thường, còn giống Lạc Nhàn thì lại thiếu khí chất rộng lượng. Như bây giờ là tốt nhất, lanh lợi, có chủ kiến nhưng vẫn giữ được sự trong sáng.
Khải Vinh thì lại quá đỗi thật thà. Để Như Thanh dẫn dắt cậu, có lẽ sẽ rất hợp.
Nghĩ vậy, tam cô cô buông tay, mỉm cười nói: "Vậy làm phiền con rồi, Như Thanh." Giọng nói dịu dàng đến mức chính bà cũng không nhận ra.
Bà còn nhẹ nhàng dặn dò: "Người dạy các con là nhị trưởng lão. Ông ấy hiền lành nhưng nếu quậy phá trong giờ học thì cũng sẽ không được tha đâu. Nhớ nghe lời, biết chưa?"
Hai đứa trẻ đồng thanh: "Dạ biết!"
Lạc Nhàn nhìn Tần Đức Hinh dặn dò nhẹ nhàng như vậy thì không khỏi ngạc nhiên. Bình thường tam muội luôn tỏ ra lạnh lùng cao ngạo, hôm nay lại dễ nói chuyện đến thế?
"Cầm lấy đi, hai đứa chia nhau một nửa. Đừng ăn hết trong một ngày đấy, và cũng không được lén ăn trong lúc học đâu."
Từ nhỏ Khải Vinh đã bị tam cô cô Tần Đức Hinh quản rất nghiêm khắc. Lúc này được nhận kẹo, cậu bé vui sướng đến nỗi mắt sáng rỡ: "Cảm ơn mợ!"
Lạc Nhàn cười hiền từ: "Ngoan nào! Để mợ bỏ vào túi hộ con."
Chia xong kẹo, cũng đến lúc vào học. Hai đứa trẻ vẫy tay chào mẫu thân rồi cùng nhau bước về phía học đường.
Từ sau nhìn lại, một béo một gầy.
Đứa béo buộc một chiếc mão nhỏ bằng dây đỏ, đứa gầy thì búi hai chỏm tóc xinh xắn, trên chỏm tóc cũng cài hai dải lụa đỏ.
Dải lụa đỏ khẽ lay động theo từng bước chân, khiến bóng lưng hai đứa trẻ trông như một đôi kim đồng ngọc nữ.
Lạc Nhàn và Tần Đức Hinh nhìn cảnh này, đều mỉm cười mãn nguyện. Ngắm thêm một lúc, hai người thu hồi ánh mắt, không ngờ lại vô tình chạm mắt nhau.
Ánh mắt giao nhau, mang theo chút ngạc nhiên, chút bối rối và một tia ngượng ngùng khó nhận ra.
Hai người vốn như nước với lửa, giờ phút này lại mềm mỏng hẳn đi, đến biểu cảm cũng không biết nên để thế nào.
May mà biểu cảm của Tần Đức Hinh trước nay vốn ít. Theo lời của Lạc Nhàn thì đó là "mặt gỗ". Tần Đức Hinh nhìn bà, thản nhiên nói: "Cảm ơn nữ nhi nhà tẩu đã chăm sóc Khải Vinh."
Lạc Nhàn cười gượng gạo, đáp: "Chuyện nên làm thôi mà!"
Lúc này, Tần Như Thanh đột nhiên nghe thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống.
【Giá trị đoàn kết gia tộc +5, tiến độ của nhiệm vụ phụ thứ hai đã được cập nhật. Có muốn xem không?】
Tần Như Thanh ngạc nhiên: "Hả?"
Giá trị đoàn kết gia tộc là gì? Tiến độ của nhiệm vụ phụ thứ hai?
Nàng lập tức nói: "Xem."
Ngay sau đó, nàng thấy ở dưới mục nhiệm vụ phụ thứ hai (Xây dựng bầu không khí đoàn kết trong gia tộc) xuất hiện một thanh tiến độ màu xanh dương, với chỉ số hiện thị là giá trị đoàn kết gia tộc.
Hiện tại, thanh tiến độ đã được đẩy về phía trước, nhích thêm một chút.
Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, hệ thống lại báo: 【Tiến độ nhiệm vụ phụ thứ hai được đẩy mạnh, thưởng thêm 5 điểm. 】
Wow! Tiến độ nhiệm vụ phụ đẩy mạnh còn được thưởng điểm nữa!
Trong niềm vui sướng, Tần Như Thanh cũng có chút bối rối. Nàng đã làm gì mà vô tình thúc đẩy nhiệm vụ vậy?
Nhớ lại sự việc vừa rồi, nàng chỉ có thể nghĩ đến việc mình đã nắm tay Khải Vinh và nói với tam cô cô sẽ chăm sóc cậu bé trong học đường.
Có lẽ vì thế mà tam cô cô có ấn tượng tốt hơn với nàng, khiến giá trị đoàn kết gia tộc tăng lên?
Nếu đúng như vậy thì nàng đã biết cách để thúc đẩy tiến độ nhiệm vụ phụ thứ hai rồi. Có khi sau này còn có thể lợi dụng điều này để "vặt lông" hệ thống một chút nữa.
Không còn cách nào khác, điểm tích lũy của trẻ con thật sự quá ít!
-
Bước vào học đường, Tần Như Thanh quan sát một lượt.
Khác với những lớp học hiện đại, học đường của gia tộc nhà họ Tần dùng bàn thấp giống với kiểu án thư thời Ngụy Tấn, phía dưới trải đệm cỏ bồ, học sinh ngồi xếp bằng lên đó.
Tần Như Thanh chọn một chiếc bàn thấp rồi kéo Khải Vinh ngồi vào bàn bên cạnh mình.
Theo lời mẫu thân nói, những ngày đầu mới vào học đường, bọn họ sẽ được nhị trưởng lão dạy trong một tháng, sau đó mới học cùng với những đứa trẻ khác trong học đường.
Tần Như Thanh thầm nghĩ: Hiểu rồi, đầu tiên là lớp nhỏ để khai tâm vỡ lòng, rồi mới học cùng lớp lớn. Học đường của gia tộc tu tiên cũng hiện đại đấy chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
