Cô xách chiếc giỏ đi đằng sau cùng Xuyên Trụ, hai người thì thầm trò chuyện gì đó, dì Tạ và thím Mã đi trước quay đầu lại nhìn hai lần, cả hai đều cười.
Nơi họ hái hoa hòe là nhà mẹ đẻ của thím Mã, bên ngoài nhà mẹ đẻ thím Mã có một cây hòe, mà mẹ của thím Mã lại rất ghê gớm, thuộc loại chửi một mình cả phố, cho nên dù bây giờ mẹ thím Mã không có ở nhà cũng không ai dám hái.
Thím Mã nhìn những bông hoa hòe trên cây nói: “Hôm nay hái nhiều một chút, không hái nữa là già mất.”
Dì Tạ ngẩng đầu nhìn: “Hái hết chỗ này, chúng ta cũng ăn không hết đâu?”
Hai người họ chơi thân với nhau, những năm trước cũng là bà và thím Mã cùng nhau hái hoa hòe, những năm trước họ cũng đem cho người khác trong khu tập thể, nhưng sau này cho rồi cũng chẳng được tiếng tốt nên họ không cho nữa.
Còn Trác Giai nhìn những bông hoa hòe dày đặc, ít nhất cũng phải mười cân, mắt cô sáng rực, đặc biệt là sau khi nghe dì Tạ và thím Mã nói gì đó, cô ghé sát bên thím Mã hỏi nhỏ: “Thím Mã, hoa hòe này thím có bán không?”
Cũng may là có dì Tạ ở đó, mọi người đều biết rõ nhau, nếu không cô chắc chắn không dám mở lời.
Mắt thím Mã cũng sáng lên, hỏi Trác Giai: “Con có mối hả?”
Hoa hòe này bà đã muốn bán từ lâu rồi, nhưng vì không có mối, lại lo ảnh hưởng đến công việc của mấy đứa con trong nhà nên không dám bán.
Trác Giai gật đầu, nói nhỏ: “Ở cửa hàng bách hóa tổng hợp có một chị muốn mua.”
Cô không nói thêm gì khác, đương nhiên cũng không đợi cô nói, thím Mã đã nắm lấy tay cô nói: “Con à, thím bán, ba hào một cân, con thấy thế nào?”
“Ê, bà Mã, bà nói thế không được rồi, bà không thể thấy Trác Giai còn nhỏ…”
Trác Giai chưa nói một lời nào, dì Tạ đã giúp cô thương lượng xong, hai hào một cân, mười cân hai tệ.
Trác Giai: “…”
Cô, người trung gian này kiếm được quả thực hơi nhiều rồi, bây giờ cô phải thừa nhận, Hắc Bạch Vô Thường nói đúng, nhóm mua hộ chính là sự bồi thường lớn nhất dành cho cô!
Thương lượng xong, bốn người bắt đầu hái hoa hòe, bận rộn đến tận trưa mới hái xong hết tất cả hoa hòe, mấy người cũng không về khu tập thể mà đến nhà mẹ đẻ của thím Mã.
Cân xong tổng cộng là mười lăm cân, Trác Giai nói: “Thím Mã, con lấy mười cân thôi.”
Mặc dù cô muốn lấy hết nhưng nếu họ về khu tập thể tay không chẳng phải là nói rõ cho người ta biết có điều gì mờ ám sao.
Thím Mã gật đầu: “Được.”
Rất nhanh đã cân đủ mười cân cho Trác Giai, đương nhiên, thím Mã chăm chỉ còn giúp họ dọn dẹp sạch sẽ.
Trác Giai trả tiền tại chỗ, sau khi tiền trao cháo múc, thím Mã và mọi người mang hoa hòe cùng với Xuyên Trụ về khu tập thể, còn Trác Giai thì xách túi hoa hòe đi về hướng khác.
Đi đến góc khuất của con hẻm, cô trực tiếp thu hoa hòe vào kho, cũng không đi ngay, dừng lại khoảng mười phút cô mới bước ra khỏi con hẻm, còn hoa hòe trong tay đã biến mất, có lẽ là đã đem cho người thân rồi.
Nghĩ đến trong đống phiếu hôm qua hình như còn có phiếu lương thực, Trác Giai cũng không vội về nhà, cô đổi hướng đi về phía quán ăn quốc doanh, đến đây một chuyến cũng phải nếm thử quán ăn quốc doanh ở Hà Thành có hương vị thế nào chứ.
Vì không có phiếu thịt, mà Trác Giai lại đặc biệt thèm thịt nên cô lại bỏ thêm tiền mua một phần thịt kho tàu, đương nhiên tất cả đều làm lén lút, tránh mọi người, tốn thêm một tệ lận.
Không còn cách nào khác, cô có mười cân hoa hòe, nên cô giàu to rồi!
Khi ăn thịt kho tàu vào miệng, cô cảm thấy số tiền này không hề lãng phí, ngon quá, béo mà không ngấy, quả không hổ danh là món tủ của đầu bếp.
Cô từ từ ăn hết cơm, xoa xoa cái bụng căng tròn, nhìn quanh, không còn nhiều người, cô đi đến ô cửa sổ nhỏ treo bảng đen hỏi nhỏ: “Đồng chí, chỗ mình ngày mai có sủi cảo không?”
Người phục vụ vẫn nhớ cô, dù sao cô ấy vừa kiếm được một tệ từ cô, cô ấy gật đầu, cũng nói nhỏ: “Có, cô muốn à?”
Lần này cô nhét qua hai tệ, gật đầu: “Tôi muốn một phần sủi cảo nhân thịt heo, ngày mai buổi tối đến lấy được không?”
Người phục vụ nắm chặt tay, được, sao lại không được, cô ấy một tháng chỉ có hơn hai mươi tệ mà cô gái trước mắt lát nữa đã cho cô ấy ba tệ, muốn ăn gì cũng được, không có cô ấy cũng sẽ moi từ miệng mình ra.
Cô ấy cũng nói nhỏ: “Cô tối mai đến muộn một chút, nhớ mang theo hộp cơm.”
Trác Giai lại cảm ơn người ta, sau đó mới mãn nguyện về nhà, đương nhiên, trong lòng không quên nhắc nhở mình ngày mai đi lấy chăn, nhớ mua một cái hộp cơm!
Trở về nhà, không ngoài dự đoán của cô, trong nhà không có một ai, càng đừng nói là để phần cơm cho cô, cô hừ một tiếng, trưa nay ăn ngon rồi, cô sẽ không so đo với gia đình này nữa.
Cô trở về phòng, việc đầu tiên là liên hệ với 'Kẻ buôn Hoa hòe' trong nhóm: 【Cần hoa hòe không?】
Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu người này không cần thì cô sẽ hỏi người khác.
'Kẻ buôn Hoa hòe': 【Chỉ cần là hoa hòe dại, không phun thuốc trừ sâu, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!】
Trác Giai tinh ý nhận thấy người này không hỏi giá, cô nghĩ một lát cũng không hỏi mà nhấp vào kho, tìm thấy hoa hòe trong đống đồ lộn xộn trong kho, nhấp vào hoa hòe, trên đó liền xuất hiện một câu: 【Mười cân hoa hòe, vui lòng chọn đối tượng giao dịch và số lượng giao dịch!】
Đồng thời bên cạnh xuất hiện hai tùy chọn, một là chọn giao dịch cho ai, hai là chọn giao dịch bao nhiêu cân, trong mắt cô lóe lên một tia kinh ngạc, nhóm mua hộ này khá thông minh đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
