Vân Kiều Kiều: “Cậu nghĩ nhiều quá rồi. Củ Cải, cậu khen người đàn ông khác như thế, không sợ Đoàn trưởng Tiêu nhà cậu nghe thấy sẽ ghen sao?”
Hôm nay ở công viên có va chạm cơ thể với Tạ Chấn Nam, Vân Kiều Kiều tuy có chút thèm muốn cơ bụng của anh, nhưng cũng chưa đến mức đói khát tới mức đưa anh ra chỗ vắng để hành sự.
Lâm Thanh La: “Hai đứa mình nói thầm ở đây, anh ấy không nghe thấy đâu.”
Lâm Thanh La lén nhìn Tiêu Ngạn Lâm đang nói chuyện với Tạ Chấn Nam đằng xa. Nếu để Tiêu Ngạn Lâm nghe thấy những lời cô vừa khen Tạ Chấn Nam, đêm nay cô đừng hòng ngủ yên, sáng mai cũng đừng hòng dậy nổi.
Lâm Thanh La thu hồi ánh mắt, rùng mình run rẩy thương lượng với bạn thân: “Kiều Kiều, chúng ta là chị em tốt, cậu không được bán đứng tớ đâu đấy.”
Vân Kiều Kiều cưng chiều dùng tay gõ nhẹ vào trán cô: “Cậu cũng có lúc biết sợ à.”
Chắc chắn Vân Kiều Kiều sẽ không tiết lộ bí mật, Lâm Thanh La thả lỏng người cười hì hì, tiếp tục kéo tay bạn thân hỏi chuyện: “Kiều Kiều, cậu có phải phụ nữ không thế, mỹ nam ở ngay trước mặt mà cậu lại không thèm à?”
Lâm Thanh La cảm thấy lưỡi mình như bị líu lại: “Cậu... cậu định cưới chớp nhoáng với Tạ Chấn Nam à?”
Vân Kiều Kiều vốn là người luôn điềm tĩnh, làm việc gì cũng suy tính kỹ lưỡng. Cô vạn lần không ngờ bạn mình lại quyết định cưới chớp nhoáng như vậy.
Lâm Thanh La: “Kiều Kiều, nếu tớ không nhớ nhầm thì hôm nay là lần đầu cậu gặp Tạ Chấn Nam, hai người quen nhau chưa đầy ba tiếng đồng hồ. Mới quen chưa đến ba tiếng mà đã quyết định kết hôn, cưới chớp nhoáng cũng không đến mức thần tốc như vậy chứ. Tuy tớ khuyến khích cậu làm thế này thế nọ với anh ta, nhưng tớ không khuyến khích cậu cưới chớp nhoáng đâu. Kết hôn với quân nhân mà sai lầm thì khó ly hôn lắm đấy. Hay là chúng ta cứ tìm hiểu trước đã, quan sát anh ta một hai tháng rồi hãy bàn chuyện cưới hỏi?”
Vân Kiều Kiều: “Củ Cải, cậu và Đoàn trưởng Tiêu chẳng phải cũng cưới chớp nhoáng sao?”
Lâm Thanh La: “Trường hợp của tớ và Tiêu Ngạn Lâm khác với cậu và Tạ Chấn Nam. Lúc tớ xuyên không tới đây, người đầy vết thương, lại chẳng có một đồng dính túi. Nếu tớ không mặt dày bám lấy Tiêu Ngạn Lâm, ép anh ấy cưới tớ thì tớ khó mà sống sót được. Nếu lúc đó tớ biết cậu cũng xuyên tới đây, tớ chắc chắn sẽ không bám lấy anh ấy, mà sẽ chạy thẳng đến nhà họ Từ bám lấy cậu ngay.”
Nói đoạn, Lâm Thanh La vỗ nhẹ vào ngực mình: “Bây giờ có người chị em tốt là tớ làm chỗ dựa, cậu không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, cậu hoàn toàn có thể từ từ kiểm tra Tạ Chấn Nam mà.”
Vân Kiều Kiều: “Củ Cải, vậy cậu có hối hận vì đã gả cho Đoàn trưởng Tiêu không? Có hối hận vì đã từ bỏ cơ hội trở về để ở lại đây với anh ấy không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

