"Con muốn xem!"
"Con cũng muốn xem!"
"Tối lạnh lắm!"
Mục Xảo Xảo đáp: "Thế thì mặc nhiều vào, nhiều người chờ như vậy, chắc chắn bộ phim đó hay lắm!"
Mục Tráng Tráng gật đầu phụ họa, lúc này có người đẩy cửa ra, có người bê ghế dài vào sân chiếm chỗ. Những người này đúng là không biết ngại!
Cảm thấy có người kéo quần mình, Từ Văn Lệ cúi đầu, Mục Tráng Tráng bảo cô bê cái bàn ăn ở ngoài vào, tối nay cậu nhóc và em gái đứng trên bàn xem phim.
Đợi Từ Văn Lệ sắp xếp bàn theo yêu cầu của con trai xong, quay lại thì thấy trong sân đã kê hơn chục cái ghế dài rồi.
"Mẹ tối nay mẹ nấu cơm sớm một chút, chúng ta ra sớm chờ!" Mục Xảo Xảo ngửa đầu nhìn trời, bao giờ thì trời tối nhỉ!
Sân và nhà hàng xóm ra vào tấp nập, Từ Văn Lệ nấu cơm gạo cao lương, xào khoai tây sợi.
"Chị dâu, Tráng Tráng, Xảo Xảo em về rồi!" Cùng với tiếng mở cửa, một cô gái khoảng mười sáu mười bảy tuổi, tóc tết bím, mặc áo kẻ sọc đỏ vàng, váy màu xanh lá cây bước vào nhà.
Nhìn rõ dung mạo của cô ta, lòng Từ Văn Lệ khẽ chùng xuống, cô gái này hẳn là con gái của Vương Chiêu Đệ, Mục Đông Nguyệt nhỉ!
Mũi và miệng cô ta giống Vương Chiêu Đệ quá!
"Cô!" Mục Xảo Xảo vô tư chào hỏi.
"Chị dâu, chị làm sao vậy, em không đến để tính sổ với chị!"
"Cô dựa vào đâu mà tính sổ với tôi, tôi không muốn giao tiếp với gia đình cô, cô đi đi!!"
"Cái đó... anh hai em không nên đánh Tráng Tráng và Xảo Xảo, đi đến bước này là do anh ấy đáng đời, mẹ em... chỉ là hơi keo kiệt thôi, bà ấy không phải người xấu!"
Nghe vậy, Từ Văn Lệ đột nhiên hiểu ra tính cách vô tư của con gái mình giống ai rồi.
Hai đứa trẻ vốn không để tâm đến chuyện ăn uống cũng đứng dậy, Mục Đông Nguyệt muốn dắt hai đứa cháu ra ngoài.
"Tráng Tráng, Xảo Xảo hai đứa lại đây!"
Từ Văn Lệ lấy áo bông đã lấy ra trước đó, ủ ấm trên giường cho hai đứa trẻ mặc vào, còn đổi giày dày, đội mũ: "Bàn nhà mình đã kê ra ngoài rồi, hai đứa vội gì, lát nữa mẹ đưa hai đứa ra ngoài."
Trong lòng Từ Văn Lệ, những người họ Mục đều là những người không được chào đón, cho dù Mục Đông Nguyệt này không có ý xấu, Từ Văn Lệ cũng không muốn hai đứa trẻ đi quá gần cô ta.
Mục Tráng Tráng ngoan ngoãn quay lại bên cạnh Từ Văn Lệ, Mục Xảo Xảo không hiểu tại sao mẹ không cho mình đi với cô.
"Cô ra ngoài trước đi, tôi tự trông con!"
"Ồ!" Chị dâu trước kia rất hiền, lần này về thấy thay đổi nhiều quá, Mục Đông Nguyệt hơi sợ cô!
Thấy cô bận rộn giúp hai đứa cháu mặc quần áo, tiện tay lấy một chiếc áo bông màu xanh treo trên tường mặc vào. Cô ta ra ngoài vội nên mặc hơi ít, trước tiên mượn áo của chị dâu mặc, mai trả lại là được.
Mãi đến khi bên ngoài hô phim bắt đầu, Từ Văn Lệ mới đóng cửa sổ, khóa cửa, đưa hai đứa trẻ ra ngoài. Tấm vải trắng trong sân trụ sở đội chiếu hình ảnh đen trắng, những người ngồi hoặc đứng bên dưới vô cùng phấn khích.
Vài đội trưởng duy trì trật tự, bảo dân làng nói nhỏ thôi, đặc biệt là những người phụ nữ tụ tập với nhau, thỉnh thoảng lại bùng lên một tràng cười, át cả tiếng phim. Còn tưởng trẻ con sẽ không thích phim chiến tranh, hai đứa trẻ nhón chân, cố ngẩng đầu, miệng còn nhỏ giọng học theo lời thoại trong phim, xem rất say sưa.
Những người khác phản ứng cũng giống cặp song sinh, nhìn thấy cảnh khói lửa mịt mù, mọi người chỉ hận không thể xông lên giúp đánh bọn xấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

