Tóm lại chỉ có một câu, muốn tiền thì không có, muốn mạng thì có một mạng.
Nói như vậy có vẻ không chính xác lắm, nhưng ý cũng gần giống vậy, người hiểu sẽ hiểu.
Mặc dù vậy, trong thâm tâm Kiều Trân Trân vẫn biết ơn mẹ Kiều, dù sao mẹ Kiều cũng đối xử với cô quá tốt, cho dù chỉ làm những việc "không tốn tiền" như thế này, thì cũng đã giúp Kiều Trân Trân một việc lớn rồi, cho nên về sau cô vẫn sẽ hiếu thuận với mẹ Kiều.
Nhìn bà ngoại xách đi nhiều đồ tốt như vậy, Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo nhìn mà thèm thuồng, chúng cũng muốn ăn thịt, ăn kẹo, còn muốn đeo cặp sách mới đẹp đẽ, nhưng đối mặt với Kiều Trân Trân, chúng không dám nói một lời, bởi vì trước kia mẹ chúng rất thích đánh chúng, mặc dù bây giờ không đánh nữa, nhưng chúng vẫn sợ.
"Lại đây, hai đứa cũng mỗi đứa ăn một viên kẹo, còn lại để mai ăn." Nhìn hai đứa con trai mở to mắt nhìn mình, Kiều Trân Trân xoa xoa cái đầu xù của chúng, lấy ra hai viên kẹo trái cây.
"Ngọt quá, ngon quá!"
Hai đứa nhỏ vừa ăn kẹo vừa cười tít cả mắt.
"Con còn muốn ăn bánh đào."
Tống Đại Bảo thấy Kiều Trân Trân cười nói vui vẻ, liền lấy hết can đảm đưa ra "yêu cầu vô lý", hai bàn tay nhỏ nắm chặt góc áo.
Tống Tiểu Bảo cũng nhìn với ánh mắt đầy mong đợi, còn không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
Kiều Trân Trân không thể chống lại được sự tấn công dễ thương như thế này, quả thực là phạm quy, không còn cách nào khác lại lấy ra một miếng bánh đào, chia cho hai anh em mỗi đứa một nửa:
"Sắp ăn cơm tối rồi, hôm nay không được ăn vặt nữa."
"Mẹ, mẹ tốt quá!" Hai đứa trẻ vui vẻ cầm bánh đào chạy ra khỏi sân.
Bình thường chơi với Tống Đại Bảo thân nhất là Hắc oa và Nhị Trụ tử, chúng nhìn chằm chằm vào đồ trong tay Tống Đại Bảo, tò mò hỏi: "Đây là cái gì vậy?"
"Đây là bánh đào, ngon lắm, mẹ tôi đặc biệt mua từ trên trấn về."
Nói xong, Tống Đại Bảo sung sướng cắn một miếng nhỏ, sau đó phát ra tiếng nhai chóp chép khoa trương.
"Ngon, tôi thích ăn nhất, ở nhà còn một gói to!"
Tống Tiểu Bảo cũng theo sát bước anh trai, cười đắc ý.
"Bánh đào có vị gì vậy?" Đứa trẻ đáng thương Nhị Trụ tử năm nay ba tuổi, còn nhỏ quá, chưa từng ăn đào.
"Bánh đào thì có vị đào chứ sao, ngon lắm!"
Hai anh em Tống Đại Bảo ăn bánh đào từng miếng nhỏ, những đứa trẻ xung quanh nhìn chằm chằm, không ngừng nuốt nước miếng. Đến khi ăn hết, chỉ còn lại bằng cái móng tay cái, Tống Đại Bảo mới phát lòng từ bi, đưa miếng đào cuối cùng cho Hắc oa và Nhị Trụ tử, hai đứa thè lưỡi liếm liếm, vừa mới nếm được một chút, vẻ mặt đã vô cùng thỏa mãn và kinh ngạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
