Lan Thành lạnh lùng trừng mắt nhìn cả nhà, nhận lấy sữa rồi đưa cho Lan Nhân: "Chị, chị uống sữa đi, em ăn một quả hồng là được rồi."
"Được."
Lan Nhân nghĩ đến trong sữa này cô đã bỏ thuốc, vốn dĩ cô cũng không định cho Lan Thành uống, bèn đưa tay nhận lấy ly sữa, sau đó liếc nhìn bố mẹ nuôi bên cạnh.
Quả nhiên, đúng như Lan Nhân dự đoán, Tôn Hồng Trúc ở bên cạnh thấy Lan Nhân cầm sữa của Lan Thành, lập tức vươn tay giật phăng ly sữa về.
Bà ta dùng vẻ mặt tiểu nhân chua ngoa nói: "Đại Nha, mày ở nhà máy không phải đã uống sữa rồi sao? Tiểu Thành không cần, vậy ly này cho mẹ uống đi, cả đời này mẹ mới được uống sữa lần đầu, để mẹ uống cho đã thèm."
Lan Nhân không nói gì, trong lòng lại cười lạnh. Được thôi, cho bà uống cho đã thèm, lát nữa cũng cho bà đi vệ sinh cho đã đời!
Lan Thành tức giận trừng mắt nhìn Tôn Hồng Trúc, đưa tay định cướp lại ly sữa. Lan Hạo ở bên cạnh gạt tay Lan Thành ra, tức tối nói: "Anh, sao anh lại như vậy? Anh không uống thì thôi, lại còn không chịu cho mẹ uống, cứ nhất quyết phải cho người ngoài à?"
Lan Hạo cũng hơi hối hận vì mình cướp chậm, nếu sớm một bước thì ly sữa trên tay Lan Nhân đã là của cậu ta rồi.
Lan Thành tức giận vung nắm đấm định đánh Lan Hạo, bị Lan Chí Thành nắm chặt tay lại. Ông ta gầm lên: "Đừng tranh nữa, Tiểu Thành đưa sữa cho Đại Nha, Đại Nha không cần, cho mẹ mày uống thì làm sao? Đại Nha còn chưa nói gì, mày vội cái gì?"
Lan Thành nhịn không được giận dữ mắng lại Lan Hạo: "Chị cả sao lại là người ngoài? Mày ăn đồ chị mua, mồm lại nói chị là người ngoài, mày còn biết xấu hổ không? Thứ khốn nạn không biết xấu hổ!"
Sau đó lại quay sang mắng Lan Chí Thành: "Còn bố nữa, chị nói không muốn uống sữa bao giờ? Rõ ràng là mọi người không cho chị uống, còn tự quyết định thay chị ấy. Đồ chị ấy mua, mọi người một chút cũng không chia cho chị, mọi người còn lương tâm không?"
Trước đây cũng chẳng ai gọi cô, cô luôn phải đợi đến giờ cơm rồi đáng thương đi vào bếp, nhưng lần nào Tôn Hồng Trúc cũng chia cơm xong xuôi, căn bản không có phần của cô.
Lan Nhân cũng quen rồi, dù sao cô đã ăn trong không gian, cũng không đói. Một lát sau, Lan Thành bưng bát vào phòng cô, đưa nửa bát cơm và một ít thức ăn đến trước mặt cô nói: "Chị, chị ăn chút cơm đi."
Sau đó cậu ta cúi đầu, có chút ủ rũ nói: "Mẹ bảo nhà không đủ gạo, hôm nay lại nấu ít cơm. Bát cơm này em ăn một nửa rồi, chị ăn tạm một chút đi nhé."
Lan Nhân ngồi ở giường trên, nhìn nửa bát cơm gạo lứt cùng một ít bắp cải luộc và củ cải muối mà cậu ta đưa tới, hốc mắt cay xè.
Những năm qua, chỉ cần Lan Nhân ở nhà, Tôn Hồng Trúc luôn miệng nói nhà không đủ gạo ăn, cố tình nấu ít cơm đi.
Lan Nhân cùng lắm chỉ được ăn chút củ cải muối thừa, nếu không phải Lan Thành luôn để dành cơm của mình cho Lan Nhân, e rằng cô đã chết đói từ lâu rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)