Lan Tiểu Bình thấy cô định đi, vừa ôm tay đứng dậy giậm chân bình bịch, vừa khóc lóc chửi bới:
"Cô có gì mà đắc ý, chẳng qua lương cao hơn một chút thôi sao? Cô là chị tôi, mua đồ cho tôi là chuyện đương nhiên! Cô dựa vào đâu mà đánh tôi, chửi tôi? Tôi sẽ mách bố mẹ!"
Đúng lúc này, cửa chính vang lên hai tiếng, một nam một nữ xách theo túi vải bước vào.
"Chuyện gì thế này?"
Bố nuôi Lan Chí Thành bước vào trước, nước da đen nhẻm, vẻ mặt hung dữ. Thấy Lan Tiểu Bình khóc lóc, ông ta cau mày hỏi Lan Nhân.
Lan Tiểu Bình vội vàng chạy đến trước mặt Lan Chí Thành mách lẻo: "Bố, Đại Nha bắt nạt con! Nó là người ngoài nhặt về mà dám chửi con là vong ơn bội nghĩa, lại còn đánh con nữa. Bố mau đánh chết nó đi! Ban ngày ban mặt nó không đi làm mà chạy về nhà ngủ..."
Lan Nhân lạnh lùng nhìn gia đình trước mặt, cảnh giác theo dõi động tác của Lan Chí Thành. Bố nuôi trước nay luôn thích động tay động chân với cô.
Lần này cô tuyệt đối sẽ không để ông ta đánh mình vô cớ nữa. Cô đã suy tính kỹ rồi, nếu muốn kết hôn với Khương Thời Mạch thì bắt buộc phải thoát khỏi cái gia đình này.
Từ nay về sau, cô sẽ không để nhà này chiếm của mình dù chỉ một chút lợi lộc.
Bây giờ chưa phải lúc trở mặt hoàn toàn, cô phải nhân lúc họ chưa biết chuyện cô sắp kết hôn để cắt đứt quan hệ triệt để.
Quả nhiên, Lan Chí Thành trừng mắt nhìn cô đầy vẻ âm hiểm, bất ngờ vung tay đánh về phía Lan Nhân, miệng còn quát tháo: "Tao đã nói bao nhiêu lần rồi, mày làm chị thì phải nhường nhịn các em. Dám đánh em mày à, ông đánh chết mày!"
Lan Nhân không còn là cô gái đánh không trả đòn, mắng không trả miệng như trước nữa. Cô nhanh chóng ra tay, chém một chưởng xéo vào huyệt tê trên cánh tay Lan Chí Thành.
"Á!"
Lan Chí Thành hét lên thảm thiết, cảm thấy nửa cánh tay mất hết cảm giác. Ông ta hoảng hốt ôm lấy tay, lùi lại một bước trừng mắt nhìn Lan Nhân giận dữ hỏi: "Mày dùng yêu thuật gì hả? Sao tay tao không cử động được nữa?"
Mẹ nuôi Tôn Hồng Trúc đứng bên cạnh cũng hoảng hốt đỡ lấy Lan Chí Thành, gào lên với Lan Nhân: "Cái đồ sao chổi này, mày làm gì bố mày thế hả? Bố mày là trụ cột của cái nhà này đấy, ông ấy mà có mệnh hệ gì thì tao kiện chết mày!"
Lan Nhân cười nhạt nói: "Cũng chẳng có gì, chỉ là điểm vào huyệt tê của ông ấy thôi. Mẹ bảo bố là trụ cột gia đình ư? Mẹ nhầm rồi phải không? Cái nhà này, con kiếm tiền nhiều nhất."
Lan Nhân ngồi khoanh chân trên giường suy nghĩ, bọn họ chính là một đám bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, sau này cô tuyệt đối không thể mềm yếu nữa.
Người hiền thì bị bắt nạt, ngựa hiền thì bị người cưỡi, cô phải dùng sự cứng rắn để bảo vệ mình. Dù sao thì trong sách cô cũng đã chết một lần rồi, bây giờ cô cùi không sợ lở, ai dám bắt nạt cô, cô dám đánh kẻ đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


