"Em chỉ ăn ngay nói thật thôi, các chị mấy người ăn hiếp một cô gái thực sự không thú vị gì cả, huống hồ em vẫn là mê phim của cô ấy." Nói rồi nháy mắt với Ôn Hoàn. Tính cách Lục Nam khá có xu hướng trung lập, không thể chịu nổi ỷ đông bắt nạt ít.
Lục Văn liếc mắt nhìn chị, hừ lạnh một tiếng rồi ngồi trở lại trên ghế sô pha. Lục Mẫn rốt cuộc là chị cả, đã lớn tuổi chút, biết rõ tính cách em gái mình cũng không tiện nói nhiều, giọng nói xoa dịu: "Cũng không phải bọn chị nhằm vào Tiểu thư Ôn, chỉ là thân phận của cô ấy đúng là rất khó để tiếp nhận, nhà họ Lục chúng ta cũng không giống những gia đình kia, chúng ta có thể không coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, thế nhưng con dâu nhà họ Lục phải trong sạch. Như Tiểu thư Ôn đây, cho dù mấy chị em chúng ta có thể thông thoáng tiếp nhận, nhưng ba mẹ cũng không dám chắc có thể chấp nhận được."
"Vì sao, anh biết rõ chúng ta vốn cái gì cũng đều không phải!" Ôn Hoàn chưa từng thấy người nào vô lại như vậy, có chút tức giận nhìn anh chằm chằm.
"Nếu tôi đã thừa nhận sẽ không dễ dàng buông tay." Lục Thần bá đạo cầm tay cô không buông ra.
"Chú út, người ta đã không yêu thích gì, em còn..." Lục Tĩnh chưa nói xong, một giọng nói rắn rỏi mạnh mẽ từ trên lầu truyền xuống, ngắt ngang lời chị ta vẫn chưa nói xong.
"Đang ồn ào cái gì vậy?"
Nghe vậy tất cả mọi người đều hướng lên lầu nhìn, chỉ thấy bác Chung cùng vị trưởng bối Lục Lâm Phong và phu nhân Trương Kim Lan nhà họ Lục đang từ trên lầu đi xuống.
"Ba, mẹ." Mấy cô con gái nhà họ Lục đồng loạt cùng kêu lên.
Toàn thân mẹ Lục mặc kiểu sườn xám Trung Quốc đoan trang khí thế, tóc cũng được chải vuốt sửa sang kỹ lưỡng, rõ ràng là người đã ngoài sáu mươi nhưng được bảo dưỡng nên nhìn cũng không thấy già, chỉ tầm hơn năm mươi thôi. Chỉ có điều ngược lại ba Lục tóc mai hai bên bạc hết, lộ ra có chút tang thương.
Ôn Hoàn nhìn tới phía bên này phòng khách đến chỗ ba Lục mẹ Lục, luôn cảm thấy có chút quen mắt lại nhất thời không nhớ nổi mình đã từng gặp ở đâu.
"Mấy người các con đang ồn ào cái gì đó." Mẹ Lục Trương Kim Lan cau mày có chút không vui hỏi.
"Mẹ, mẹ xem chú út đã mang ai trở về." Lục Tĩnh có chút khinh bỉ liếc nhìn Ôn Hoàn.
Không đợi Trương Kim Lan mở miệng, Lục Lâm Phong mang theo tức giận có chút trách cứ hướng về phía Lục Thần nói: "A Thần, sáng sớm đã có chuyện gì xảy ra trên báo, tối hôm qua không phải con đi gặp mặt sao, mới được một nửa chạy đi còn chưa tính, con xem báo sáng nay đi, đều viết lộn xộn cái gì!" Nói rồi cầm tờ báo trên bàn trà ném về phía Lục Thần.
Thằng con trai chết tiệt này thật là làm ông tức chết, trước đây để cho nó học làm ăn buôn bán thì sống chết không chịu, thậm chí vụng trộm không hỏi qua ý kiến của ông đã báo thẳng vào trường quân đội. Bây giờ đã ba mươi tuổi đầu, ông không cầu nó có thể trở về tiếp nhận sự nghiệp của ông, chỉ yêu cầu nó tìm một cô gái quay về kết hôn, yêu cầu như vậy rất quá đáng sao? Vậy mà nó ngược lại, đang gặp mặt lại nói đi vệ sinh rồi chốn mất! Thằng ranh này vốn từ bé đã làm ông tức giận rồi!
Lục Thần giơ tay chuẩn xác không sai đón lấy tờ báo ném tới, kéo Ôn Hoàn tới đứng ở trước mặt mình nói: "Ba, đây là Ôn Hoàn, con dâu tương lai của ba, sau này ba đừng vì hôn sự của con lại sắp xếp bất kỳ cuộc gặp mặt nào nữa, con không cần."
"Con, con nói cái gì?" Ba Lục tức giận gân xanh trên trán đều nổi hết lên, chỉ vào Ôn Hoàn rồi lại nhìn Lục Thần lớn tiếng nói: "Con muốn kết hôn với một ngôi sao hạng ba làm vợ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



