Mắt không thấy, tai không nghe tôi cắm đầu đi xuống cuối xe.
Vậy mà lại thấy một người quen thuộc đang ngồi ở hàng ghế đơn gần cửa sổ - Thẩm Hạc Cảnh.
Đúng thật là oan gia ngõ hẹp, đã đến đất khách còn gặp bạn cũ.
Đến gần mới thấy anh ta đã cao hơn rất nhiều, người thì vẫn gầy như thế.
Anh ta đang dựa vào cửa sổ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi còn đang do dự không biết nên nói chuyện không thì anh ta đột ngột nhìn tôi: "Cô là ai?"
Anh ta bất cần, giả vờ 'Ồ' lên như kiểu mình đã nhớ ra.
Ồ? Ồ??? Phí công bà đây giữ lại thư tình anh ta viết cho hoa khôi còn học thuộc lòng.
Tôi còn chưa tám xong, người bán vé đã đi đến.
Mà cái người say rượu kia đang nằm thẳng cẳng trên lối đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
Trạm này chưa xuống được. Vì có thông báo. Đọc mà hồi hộp ghê.