“. . . . .” Cuồng phong trong đôi mắt của hắn đang dần dần tích tụ, con ngươi đen sâu thẳm như một hang động âm u từ từ nheo lại.
“Ấy ấy đại thúc, ngươi đừng tức giận, chắc là ta đã nói sai cái gì rồi phải không? Ấy, được rồi, tuy bây giờ ngươi chỉ là một hạ nhân, nhưng mà người nghèo chí hướng không ngắn, một ngày nào đó ngươi cũng có thể trở thành chủ nhân của nơi này, cái Vương gì gì ấy, một cước dẫm nát hắn! Ôi! Đến khi đó ngươi có thể tha hồ mà ra oai được rồi!”
Bờ môi mỏng như được đẽo gọt khẽ mở, chỉ phát ra một chút âm thanh trầm thấp: “A. . .? Không nghĩ tới ý chí của ngươi lại lớn như vậy nha.”
Đem hắn dẫm nát dưới chân? Tốt, rất tốt, hắn lại có thêm một món nợ để tính sổ với nàng rồi.
Hạ Thiên oai phong vỗ ngực: “Đương nhiên, chí lớn là ở người tài, Vương hầu tướng lĩnh cũng vậy, không phải ai vừa sinh ra là đã được ngồi ở trên địa vị cao quý, chủ yếu là do người nào có bản lĩnh hơn thôi, đại thúc, ta rất tin tưởng vào năng lực của ngươi.”
Đôi mắt của hắn hơi nheo lại: “Vương hầu tướng lĩnh cũng vậy, không phải vừa sinh ra là đã được ngồi trên địa vị cao quý? Ngươi quả thật rất to gan, có biết rằng một câu nói này cũng đủ để tịch thu tài sản của nhà ngươi, đem đi tru di cửu tộc không?”
Hạ Thiên thu tay lại, ngón tay yếu ớt xoắn xuýt vào nhau: “Đại thúc, cái gọi là chốn xa xôi cũng tựa như gần kề, bốn bề tứ hải đều là huynh đệ, nếu đã là huynh đệ, tuy rằng hai ta không phải là huynh đệ thân thích, nhưng cũng có thể xem như là huynh muội, ngươi xem, vừa rồi cái gì ta cũng đều không nói, có phải hay không? Vừa rồi cái gì ngươi cũng chưa nghe thấy, đúng không?”
Hạ Thiên đã quên mất nơi này là cổ đại, nàng nói ra những lời như vậy chính xác đã được xem như là đại nghịch bất đạo, khí phách của Vương hầu tướng lĩnh, nếu bị truyền ra bên ngoài, khác nào nói với tất cả mọi người ở trong thiên hạ rằng ai có bản lĩnh thì kẻ đó sẽ được làm hoàng đế sao? Đến lúc đó thiên hạ không loạn mới là lạ.
Ân Tịch Ly nâng một tay túm lấy Hạ Thiên kéo tới trước mặt mình, giống như là xách gà con, hắn cắn răng, lạnh nhạt nói: “Bây giờ không phải là lúc để nghe ngươi nói những lời vô nghĩa, hiện tại là lúc chúng ta nên tính toán hết nợ nần với nhau, ngươi, đã đánh ta một cái bạt tai. . . . .”
“Làm ơn đi, là do ngươi cưỡng hôn ôm ấp sờ loạn ta trước, cho nên ta mới như vậy!” Hạ Thiên trực tiếp cắt ngang lời nói của hắn, nếu hắn không khi dễ nàng thì nàng sẽ đánh hắn sao?
Ân Tịch Ly trừng mắt, Hạ Thiên cũng ngang ngạnh bĩu môi, căm phẫn hất đầu sang một bên, dùng hành động để bày tỏ sự bất mãn của mình.
Đại thúc như vậy là không được rồi, rõ ràng là hắn không đúng, vậy mà lại biến thành nàng sai, ngang ngược không hiểu chuyện. Dù gì nàng cũng là người hiện đại, đừng tưởng dễ bắt nạt như vậy nha.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

