Cô không phải kiểu người do dự hay hay thay đổi. Mà thật ra, cô cảm thấy nếu để lỡ Hàn Thế Quốc thì với mối quan hệ và vòng tròn hiện tại của cô, e là rất khó để gặp được ai vừa đẹp trai vừa hợp gu đến thế. Nếu anh ấy không có vấn đề gì lớn về nhân phẩm, thì cô thực sự muốn lấy chồng rồi.
Câu “muốn lấy chồng” lộ rõ khiến cả nhà đều phấn khởi không thôi.
Ngay cả cha Giang cũng chỉ biết lắc đầu bất lực. Con gái lớn rồi, giữ cũng không được nữa!
Lúc này Giang Thiển cũng nhận ra mình nói lố, mặt đỏ bừng rồi lầm bầm:
“Đang nói chuyện nghiêm túc mà...”
Triệu Ái Anh cũng không trêu chọc cô em chồng đang xiêu lòng nữa, chỉ cười hỏi chị dâu Ba:
“A Nhu, em học hết cấp ba đúng không? Có thể tiếp quản chỗ làm đó được không?”
Triệu Ái Phượng cũng nhanh miệng hỏi theo:
“A Nhu, em làm được chứ?”
Bởi vì các chị em dâu này chỉ vừa mới học xóa mù chữ, tuyệt đối không thể đảm đương công việc kia. Nhưng nếu để người ngoài vào làm thì lại thấy tiếc vô cùng. Dù trường tiểu học ở thị trấn lương không cao, nhưng một tháng cũng có mười lăm đồng đấy!
Đừng tưởng mười lăm đồng là ít, ở vùng quê nghèo như thế này thì đây là mức lương khiến bao người phải đỏ mắt!
Bởi vì thật sự rất nghèo!
Ví dụ như năm nay, cả nhà bọn họ sau khi chia thóc xong, tổng cộng chia được cũng chỉ hơn một trăm đồng tiền!
Mà đó là còn nhờ có cha Giang làm đội trưởng, rồi Giang Thủ Hải, Giang Thủ Đào, Giang Thủ Hà đều là lao động chính khỏe mạnh, còn có cả Triệu Ái Anh và Triệu Ái Phượng là những người phụ nữ giỏi làm lụng, đều được tính đủ công điểm như đàn ông.
Ngay cả Tô Chỉ Nhu, tuy yếu hơn chút nhưng cũng không kéo chân sau, xem như qua được tiêu chuẩn.
Chu Quế Vân tuy không còn sức như hồi trẻ, nhưng vẫn chịu khó ra đồng lấy công điểm, kiếm đủ khẩu phần cho riêng mình.
Thế mà thu nhập cuối cùng cũng chỉ có chừng đó.
Cho nên có không ít nhà vẫn còn nợ tiền đội sản xuất, đừng nói gì tới việc có tiền chia!
Nói đến chuyện mặc.
Vải vóc đắt lắm! Đắt thì thôi đi, lại còn hạn chế số lượng. Mỗi nhà chỉ phát một ít phiếu vải, được bao nhiêu đâu?
Trong làng dù có chuyện cần gấp có thể vay mượn nhau, thì cũng chỉ đủ may tạm một hai bộ. Mà ngay cả loại vải thô rẻ tiền nhất, một thước cũng mất tám hào!
Một bộ đồ cho người lớn là tốn tám, chín đồng ngay!
Nhà nào có con nhỏ thì lại càng tốn, trẻ con tốn vải hơn người lớn rất nhiều!
Còn những thứ như bông gòn dùng để may chăn mùa đông là còn chưa tính vào, cái gì cũng cần tiền cả!
Tiền trong tay, làm sao chịu nổi tiêu mãi được?
Đó là chưa nói đến chuyện đau ốm, phát sốt phải đến trạm y tế lấy thuốc, rồi còn đủ thứ nhu yếu phẩm khác, hay là những khoản chi tiêu cho các mối quan hệ, cưới hỏi, ma chay, mừng tuổi, mừng nhà mới.
Một năm qua đi, nếu tiền được chia từ đội sản xuất mà còn dư được một phần ba, thì người vợ trong nhà hẳn phải là tay giữ tiền siêu đẳng mới có thể làm được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
