Lục Kỳ tức đến méo cả mũi.
Hắn giơ kiếm lên chĩa vào Cố Thập Cửu, mắt như muốn bốc lửa:
"Cố Thập Cửu, ngươi còn nhớ cái tên của mình từ đâu mà có không?!"
Cố Thập Cửu là đứa trẻ ta nhặt được vào cái ngày người thảo nguyên tàn sát thành.
Năm đó ta mười ba, còn hắn mới mười một.
Ta cõng hắn chạy trốn suốt hai ngày mới thoát khỏi sự truy sát của người thảo nguyên.
Cố Thập Cửu nói, gia đình hắn vốn có hai mươi người, giờ chỉ còn lại mỗi mình hắn.
Ta liền đặt cho hắn cái tên mới, gọi hắn là Cố Thập Cửu.
Thập Cửu.
Mười chín mạng người, từ đây đều đặt trên vai hắn.
Cố Thập Cửu chỉ nhìn Lục Kỳ, cười lạnh:
"Giết Công chúa Trường Lạc, rồi sao nữa?"
"Các ngươi gây chuyện, cuối cùng người chịu liên lụy chẳng phải vẫn là Phá Man?"
"Theo luật pháp triều đình, chỉ cần phạm tội phản nghịch, Phá Man nhẹ nhất cũng bị phanh thây ngũ mã."
"Các ngươi muốn chết, nhưng có cần kéo nàng xuống theo không?"
Lục Kỳ sững người, đôi mắt đỏ hoe, đấm mạnh xuống bàn.
Cái bàn vỡ tan thành từng mảnh, gỗ vụn bay tứ tung.
Nam nhân dù trúng nhiều mũi tên mặt vẫn không đổi sắc, nhưng lúc này lại hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy:
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
