Sở Từ vừa thấy Sở Đường từ chối trứng gà đưa tới cửa. Nàng vừa nhấc chân ra cửa chỉ nhìn thấy 4-5 cái rổ nằm rải rác trên mặt đất, có thể thấy được Sở Đường đã dậy sớm.
"A Đường, em hẳn là cũng có bài tập hè phải làm đúng không? Còn hơn một tháng nữa em đã khai giảng rồi. Nếu vẫn không học bài, chờ đến khai giảng chỉ sợ cũng quên hết những gì học lúc trước. Đúng lúc từ hôm nay trở đi kêu Xuyên Tử đến học chung với em, chuyện kiếm tiền này không cần em nhọc lòng." Nàng nói xong nhìn chằm chằm hai quả trứng gà trong tay Xuyên Tử lại nói: "Xuyên Tử à, trứng gà này chị không lấy. Nhưng em có thể nói với thím, nói bà có thể tìm hai con gà con đến hay không?"
Xuyên Tử là đứa nhỏ thông minh, Sở Từ là cố ý nói cho cậu nghe. Chờ cậu trở về mang lời này nói với người nhà một lần thì mẹ của Xuyên Tử càng sẽ cảm thấy Sở Đường đáng tin cậy.
Hơn nữa, nàng không phải không biết trước kia nhà họ Sở dùng Sở Đường kiếm không ít thịt cá trứng gà, dùng đồ vật đổi lấy Sở Đường dạy kèm đã thành quy củ các thôn dân đều biết đến. Nếu nhà Xuyên Tử không cho cũng làm cho người khác không thoải mái, không chừng mẹ Xuyên Tử còn không vui.
Sở Đường mím môi, đột nhiên cảm thấy Sở Từ này trong chốc lát là một dạng. Nghĩ đến việc nấu ăn ngu ngốc của cô ngày hôm qua, lại nhìn vào dáng vẻ khôn khéo của cô hôm nay này quả thật là hai người khác nhau.
"Vậy nghe lời chị đi." Sở Đường gật đầu.
Sở Từ mỉm cười, cậu bé này rất giỏi trong việc này. Mặc kệ chuyện gì một chút đã thông, bản chất khôn ngoan và tính nết như vậy. Nếu dạy dỗ đàng hoàng ở trong thời của nàng, tương lai tất nhiên là có thể phong hầu bái tướng.
"Đúng rồi, chuyện hôm trước kêu em hỏi đến đâu rồi?" Sở Từ thấy Xuyên Tử thật cẩn thận cầm hai quả trứng gà lại vừa nhấc chân đi súc miệng rửa mặt vừa hỏi.
Xuyên Tử vừa nghe lập tức bỏ quên Sở Đường đi theo sau mông, bắt đầu cười toe toét nói: "Ngày hôm qua em vẫn luôn ở bên nhà chị Hoàng, cũng lén lút hỏi thăm. Chị Hoàng nói trước khi vòng tay mất chỉ có một mình chị A Từ gặp chị ấy, hơn nữa lúc ấy chị còn thấy chị ấy cất vòng tay kia ở chỗ nào. Chị đi rồi chị ấy khóa cửa ra thôn đến thị trấn thăm anh Hoàng. Lúc trở về khóa cửa không có hư hao."
"Chị A Từ, hôm trước chị đã bảo đảm với em không có trộm vòng tay, gạt người sẽ bị sét đánh." Xuyên Tử lại thêm một câu.
"Chị ước gì sét đánh chết tên trộm khốn kiếp kia!" Trong mắt Sở Từ nổi lên một tia sát ý chợt lóe qua, lại nói tiếp: "Hiện tại anh Hoàng như thế nào?"
Chồng chị Hoàng là người thành thật, cũng là người nông dân đích thực. Trước khi nàng mượn xác hoàn hồn, anh Hoàng muốn lên núi bắt gà rừng cho chị Hoàng tẩm bổ. Kết quả không cẩn thận ngã gãy chân, rất nghiêm trọng. Từ đó chị Hoàng xin nghỉ ở nhà chăm sóc anh ấy.
"Ừhm... không tốt lắm. Chị ấy nói anh Hoàng còn đang nằm viện ở thị trấn, có dì chăm sóc nên không cần chị ấy phải trở về gấp. Ngoài ra, bởi vì chị ấy xin nghỉ phép quá dài nên nhà xưởng bên kia cũng đuổi chị ấy. Chị A Từ, chị Hoàng là người tốt. Nhưng hiện tại thật đáng thương, mắt khóc sưng lên. Mẹ em nói, dì thấy chị ấy đã làm mất bảo vật gia truyền còn làm hại anh Hoàng ngã gãy chân nên muốn hai người bọn họ ly hôn nữa đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)