Đợi nước sôi, cô múc ra một ít vào chậu men rồi pha thêm nước lạnh cho vừa ấm, sau đó mới mang vào phòng.
“Để tôi lau người giúp anh hạ nhiệt trước, lát nữa sẽ dễ chịu hơn.”
Dứt lời, cô bắt đầu cởi áo của Hạ Thư Quân.
Khi nhìn thấy cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương của anh, lòng cô bỗng dâng lên một trận xót xa và giận dữ.
Xót xa vì anh đã bị bệnh tật giày vò đến mức này, giận vì Vương Tú Cầm gọi là chăm sóc mà thực ra chẳng lo cho anh được gì.
“Tại sao cô lại đồng ý?”
Rõ ràng từ đầu tới cuối cô đều không hề tình nguyện nhưng sao vẫn chấp nhận?
Anh đâu có ngốc, nhìn ra được cô bị người ta bày trò hãm hại. Nhưng anh là một kẻ tàn phế, ngay cả việc rời giường cũng không làm nổi thì sao có thể để cô bị liên lụy?
Trần Uyển Ý mồ hôi đầm đìa, chỉ mới lau người cho anh mà đã mệt muốn xỉu. Thân thể này quá mập, vừa hoạt động một chút đã dính mồ hôi khắp người.
Đợi khi ngồi nghỉ thở hổn hển một lúc, cô mới có thời gian trả lời câu hỏi của anh.
“Chắc anh cũng nhìn ra tôi bị người ta tính kế, nhưng anh là vô tội. Cho nên tôi phải cứu anh.”
Câu nói của chủ nhiệm vẫn cứ văng vẳng trong đầu cô, rằng Hạ Thư Quân sẽ chết sớm hoặc sẽ bị cô khắc chết. Nhưng những điều đó với cô bây giờ sẽ tuyệt đối không bao giờ xảy ra.
Thứ nhất, cô không phải nguyên chủ, nên vận mệnh đương nhiên cũng đã thay đổi.
Thứ hai, cô là bác sĩ, tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Hạ Thư Quân chết ngay tại đây.
Vì thế, xét cả hai lý do trên, cô càng không có lý do gì để từ chối.
Nhưng khi Hạ Thư Quân nghe cô nói muốn cứu mình, anh lại bật cười lạnh một tiếng:
“Tôi không cần cô thương hại. Từ cổ trở xuống tôi không thể cử động, chẳng khác nào phế nhân. Ngay cả người nhà tôi cũng bỏ mặc tôi, cô dựa vào đâu mà nghĩ mình có thể cứu được?”
Động tác lau mồ hôi của Trần Uyển Ý khựng lại. Cô không ngờ anh lại bị chính người thân ruồng bỏ. Vậy còn Vương Tú Cầm thì sao?
Dường như nhìn ra được nghi vấn trong mắt cô, Hạ Thư Quân cười khổ, giọng đầy giễu cợt:
“Bà ta chỉ là người mà gia đình tôi thuê về chăm sóc, vì thương hại tôi mà thôi.”
Gọi là chăm sóc, nhưng nhìn sàn nhà thì la liệt đồ bẩn, thậm chí có cái đã mốc meo mà cũng chẳng thấy bà ta giặt giũ bao giờ.
Trần Uyển Ý vốn nghĩ mình đã đủ bất hạnh, không ngờ Hạ Thư Quân còn thê thảm hơn cô nhiều.
“Anh yên tâm, tôi sẽ không bỏ rơi anh đâu. Tối nay cứ nghỉ ngơi cho tốt đã.”
Nói xong, cô mang hết đống đồ dơ trên sàn ra ngâm trong chậu gỗ lớn, định sáng mai đem ra sông giặt.
Hạ Thư Quân nhìn theo bóng lưng cô, lòng trào dâng một cảm giác chua xót không sao tả nổi. Từ sau khi trở về từ chiến trường với thân thể tàn phế, anh đã chịu đủ ánh mắt ghẻ lạnh và sự ghét bỏ của người thân, chưa từng được ai đối xử ấm áp.
Cho đến một năm trước, anh bị chú hai đưa đến nơi này, nói là để dưỡng bệnh lại cố tình chọn một chỗ hẻo lánh như vậy.
Rõ ràng anh chỉ là quân cờ bị vứt bỏ, không ai quan tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

