“Ba mẹ ăn cơm đi, con vào xem Thư Quân thế nào.”
Lúc trước lo đi cứu người ở nhà cũ, cô còn chưa hỏi xem anh đã ăn uống đàng hoàng chưa. Cô đẩy cửa bước vào, liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình.
Chỉ thấy đầu Hạ Thư Quân bị úp chặt dưới chiếc gối, không thể thở nổi, cả người co giật dữ dội.
Thấy anh sắp ngạt đến nơi, Trần Uyển Ý lập tức lao đến cố kéo chiếc gối ra.
“Hạ Thư Quân!”
Nhưng lần đầu kéo không được, cảm giác như có ai đó đang giằng co với cô. Cô thử lần hai, vẫn vậy.
Nghe tiếng động, Trần Quốc Phú và Điền Quế Lan cũng vội chạy vào. Thấy tình hình, họ lập tức lao vào giúp.
Ngay trong khoảnh khắc kéo được một khe hở nhỏ nơi chiếc gối, Trần Uyển Ý mới phát hiện ra Hạ Thư Quân đang cắn chặt lấy chiếc gối.
Cơn giận trong cô lập tức bùng lên. Cô hiểu ngay anh vẫn chưa từ bỏ ý định tự tử, thậm chí còn định dùng gối để tự dìm chết mình.
Cô vội vàng dùng tay phải bóp chặt cằm anh, khiến anh đau quá phải bản năng há miệng ra.
Ngay khi chiếc gối bị kéo đi, Trần Uyển Ý thấy rõ trong mắt Hạ Thư Quân là nước mắt giàn giụa, ánh nhìn đan xen giữa không cam lòng và tiếc nuối, xen lẫn cả một nỗi căm ghét chính bản thân mình đến tột cùng.
“Để tôi chết đi!”
“Tôi chỉ là một phế nhân, chẳng làm được gì cả.”
“Ngay cả khi các người bị ức hiếp, tôi cũng chỉ có thể nằm đây bất lực… Tôi còn sống làm gì chứ?”
Anh gào lên điên cuồng, dốc hết nỗi uất ức trong lòng.
Nghe vậy, Trần Uyển Ý lập tức nhớ lại vẻ mặt hoảng hốt của bà Lý khi cô bước vào phòng ban nãy cho nên liền hỏi:
“Có phải bà Lý đã nói gì với anh không?”
Vừa dứt lời, cả ba người đồng loạt nhìn về phía cô. Dù Hạ Thư Quân không lên tiếng nhưng ánh mắt đầy oán hận của anh đã trả lời tất cả.
“Bà ta nói gì?”
Anh vẫn không trả lời, chỉ quay đầu đi chỗ khác.
Thấy anh im lặng, Trần Uyển Ý liền quay người đi ra ngoài:
“Để tôi đi hỏi bà ta!”
Nhìn khí thế đó, Điền Quế Lan biết chuyện lớn rồi cho nên vội vàng ngăn cô lại:
“Uyển Ý, đừng kích động! Phải hỏi cho rõ ràng đã.”
Trần Quốc Phú cũng nhìn về phía Hạ Thư Quân:
“Nhà họ Trần đúng là kiếp trước tạo nghiệt nặng nề, cha mẹ thì thiên vị đã đành, giờ cưới rể mà cưới ngay một thằng tàn phế…”
Có lẽ nhận ra lời nói hơi quá đáng, bà Lý vội vàng đổi giọng:
“Cậu đừng trách tôi nói năng khó nghe, nhưng nhà họ Trần đã khổ rồi, giờ còn phải nuôi thêm cậu nữa thì càng khổ hơn.
Tuy tôi không ưa cái tính ngạo mạn của con bé Uyển Ý, nhưng dù gì cũng là hàng xóm bao năm, bố mẹ nó vốn là người tốt. Nếu cậu hiểu chuyện thì nên tự biết đường rút khỏi vị trí rể cả, để sau này khi gia đình họ bị bắt nạt, còn có người giúp đỡ.”
Vốn dĩ Hạ Thư Quân đã chẳng còn nhiều khát vọng sống, giờ nghe những lời này lại càng khiến lòng anh như bị dao cứa sâu hơn.
Anh cho rằng chính mình là gánh nặng khiến họ khổ sở, ý định tự kết liễu cũng theo đó càng trở nên mãnh liệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
