Thẩm Khải Minh ngồi trên ghế sofa, đôi mắt cụp xuống, không thèm để ý đến lời nhận xét của đối tác kiêm bạn thân lâu năm, ánh mắt chăm chú vào những dòng chữ dày đặc trên chiếc máy tính bảng:
“Diêu Diêu? Không thể nào.”
Ninh Mộng bưng cà phê từ bếp bước ra, nghe vậy liền liếc nhanh về phía anh. Phòng khách được duy trì ở nhiệt độ ổn định, áo vest chỉn chu thường ngày đã được anh cởi bỏ, cà vạt cũng tháo ra, để lộ chiếc sơ mi màu xám bạc với vài chiếc cúc cổ chưa cài. Tay áo được xắn lên, ngón tay dài thon thả cầm máy tính bảng, vài lọn tóc rơi lòa xòa trước trán, gương mặt trầm tư chìm trong ánh đèn mờ ảo.
Đây là trạng thái thả lỏng hiếm hoi của anh, chỉ có thể thấy được ở căn nhà này.
Ninh Mộng bất giác ngẩn người, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại bình tĩnh, cẩn thận đặt cốc cà phê lên bàn trà:
“Thẩm tổng, cà phê của ngài vừa mới pha xong.”
Anh tiện tay nhấp một ngụm rồi đặt xuống.
Ninh Mộng đứng cạnh bàn, trong mắt ánh lên chút hy vọng. Cô ta đã đăng ký một lớp học pha cà phê, dành ra khoảng thời gian ít ỏi trong lịch làm việc bận rộn suốt ba tháng qua để học hành nghiêm túc, có lẽ chỉ để đợi khoảnh khắc này.
Cô ta hỏi:
“Anh thấy sao ạ?”
Không ngẩng lên, anh bình thản trả lời:
“Báo cáo tài chính lần này của Thủ Phong chưa đủ chi tiết. Ngày mai cô liên hệ trợ lý của Tổng giám đốc Vương, bảo họ bổ sung dữ liệu từ trước tháng 6 năm ngoái.”
Tôi không hỏi báo cáo tài chính thế nào...
Không gian lặng như tờ vài giây, cuối cùng Ninh Mộng đành nhỏ giọng đáp:
“Vâng.”
---
Giang Sâm nhìn một màn ấy, cảm thấy khó mà chịu được, gõ nhẹ chiếc đĩa trước mặt, cười cười hướng về phía Thẩm Khải Minh:
Giang Sâm đắc ý:
“Trên đời này không có người phụ nữ nào không biết giận dỗi!”
Thẩm Khải Minh im lặng vài giây, day day huyệt thái dương rồi đáp:
“Cậu không hiểu cô ấy.”
Giang Sâm cười khẩy:
“Vậy cậu giải thích thử xem tại sao hôm nay cô ấy không nấu cơm cho cậu?”
Thẩm Khải Minh không nói gì, ánh mắt quay lại màn hình.
Giang Sâm bồi thêm:
“Hơn nữa lần này đúng là cậu xử lý không khôn ngoan. Bên ngoài bao nhiêu người đang đồn đại rằng Ninh Mộng là bạn gái cậu, có mấy ai biết Diêu Diêu mới là vị hôn thê chính thức? Cậu lại không công khai.”
Thẩm Khải Minh cau mày:
“Tại sao tôi phải công khai đời sống cá nhân của mình?”
Giang Sâm nhún vai, giọng điệu bất đắc dĩ:
“Thế nên cô ấy không giận mới lạ đấy.”
Thẩm Khải Minh nhìn bạn mình, vẻ mặt như không thể hiểu nổi cách suy nghĩ của Giáng Sâm.
Ninh Mộng từ nãy vẫn đứng bên lặng lẽ nghe, trong lòng thoáng cảm thấy vui mừng khi nghe mình bị hiểu lầm là bạn gái của Thẩm Khải Minh. Cô ta ngước mắt nhìn cả hai, sau đó nhỏ giọng dè dặt:
“Có phải... Kim tiểu thư hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và ngài nên giận không? Hay là, để tôi đến nói chuyện với cô ấy, xin lỗi một tiếng?”
Thẩm Khải Minh giọng trầm thấp, cắt ngang ngay lập tức:
“Không cần.”
Ninh Mộng cố che giấu nụ cười đang nhếch lên trên môi, khẽ vén lọn tóc ra sau tai, tiếp tục thăm dò:
“Không sao đâu ạ, chỉ là xin lỗi thôi mà. Nếu điều đó có thể khiến cô ấy nguôi giận, tôi làm cũng không sao. Dù gì cũng không nên để hiểu lầm ảnh hưởng đến mối quan hệ của ngài và cô ấy...”
Thẩm Khải Minh lạnh lùng ngắt lời:
“Tôi đã nói, không cần. Cô ấy sẽ không hiểu lầm. Cô chỉ là trợ lý công việc của tôi, cô ấy biết rõ.”
Trong khoảnh khắc ấy, Ninh Mộng cảm giác như có ai đó bóp nghẹt cổ mình. Những lời chưa kịp thốt ra bị nghẹn lại, khiến cô gần như không thở nổi. Nhìn Thẩm Khải Minh dứt khoát buông lời không chút chần chừ, cô cắn chặt môi, sắc mặt tái nhợt, cúi người nhấc tách cà phê trên bàn:
“...Vậy là tốt rồi. Thẩm tổng, cà phê nguội rồi, tôi đi pha lại tách khác.”
---
Giang Sâm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn, cứng nhắc của Ninh Mộng bước vào bếp, khẽ huýt sáo, tặc lưỡi cảm thán:
“Thật đúng là ‘trái tim lạnh lùng của người đàn ông bạc tình.’”
Thẩm Khải Minh chẳng buồn phản ứng, vẫn cúi đầu làm việc.
Giang Sâm cười khẩy:
“À không, tôi sai rồi. Không phải cậu bạc tình, mà là cậu hoàn toàn không có trái tim ấy.”
Thẩm Khải Minh ngước lên nhìn anh, nghiêm giọng:
“Cậu vừa nói gì?”
---
Món ăn do dì Vương nấu bình thường như bao bữa cơm nhà khác,Giang Sâm vốn định đến đây ăn ké nhưng chỉ mới gặm được vài miếng sườn đã mất hứng. Anh đặt đũa, bước tới phòng khách, một tay giật lấy chiếc máy tính bảng của Thẩm Khải Minh:
“Thôi không nói nhiều nữa. Tốt nhất cậu nên gọi điện dỗ dành vợ chưa cưới về đi. Tôi vẫn muốn được ăn cơm tối do cô ấy nấu.”
Thẩm Khải Minh lạnh lùng chìa tay:
“Trả đây. Cậu vừa nói gì? ‘Dỗ’ là sao?”
“Cậu chưa từng dỗ dành phụ nữ sao?”
Giang Sâm ban đầu sững người, ngay sau đó nhận ra gương mặt của Thẩm Khải Minh lộ ra khi ngẩng đầu lên, bất giác nhìn thấu thế giới của một “soái ca” khiến người cùng giới như anh cảm thấy mất cân bằng. Đành nghiến răng từ bỏ câu hỏi vốn chỉ khiến mình tự chuốc nhục:
“Dù sao cậu cứ nói vài lời ngọt ngào, quan tâm cô ấy một chút. Nếu cô ấy nổi giận với cậu, cậu nhận lỗi là được. Nhưng mà—”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Cái loại người ko có trái tim
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)