Trong gương, mái tóc đen mượt bóng lên dưới ánh đèn, xõa bồng bềnh như mây phủ trên vai, tôn lên làn da trắng mịn như phát sáng. Áo len dệt kim màu be mềm mại rủ nhẹ trên người, kiểu dáng rộng rãi nhưng chất liệu cao cấp, lộ ra phần cổ thon dài và xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện. Phía dưới, quần jean đơn giản phối cùng đôi bốt da thủ công đế vừa.
Kim Diêu Diêu nhìn bản thân mình lúc này, với phong thái dần gần hơn với hình ảnh trong ký ức, hơi cong khóe môi nhưng lại nhanh chóng thả lỏng.
Thật kỳ lạ, cũng là chính mình thời trẻ, nhưng chỉ vì thay đổi kiểu tóc và cách ăn mặc, cả khí chất đã trở nên sắc sảo và áp đảo chẳng khác nào chính cô của nhiều năm sau.
Mà không đúng.
Kim Diêu Diêu chợt nhận ra, thực ra là ánh mắt cô đã khác.
“Diêu Diêu, hôm nay cậu… cậu trông…” Lộ Na bối rối, mãi mới tìm được từ thích hợp, lẩm bẩm, “Trông sang trọng quá.”
Ngay sau đó lại cuống quýt xua tay giải thích:
Lộ Na đối diện với ánh mắt của cô, đột nhiên cảm thấy dáng vẻ của cô bạn thân lúc này thật khó đối phó. Cô che mặt, cười ngốc nghếch:
“Trời ơi, cậu đang định tán tớ đấy à? Sao hôm nay ngầu thế. Tiếc là tớ có bạn trai rồi. Kiến Văn mà biết chắc chắn sẽ gây sự với cậu.”
Kim Diêu Diêu bật tặc lưỡi. Đúng là cô bạn chí cốt vẫn cái kiểu nói chuyện ngốc nghếch đến buồn cười như ngày nào. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy tiếc nuối. Bởi vì hình ảnh ngây thơ và không chút lo toan của Lộ Na lúc này đẹp đẽ hơn rất nhiều so với cô bạn u sầu, trưởng thành của những năm về sau – người luôn phải cân nhắc từng lời nói.
Lộ Na và cô, quả thật là một cặp bạn thân chung số phận, đều chịu khổ vì những người đàn ông không ra gì.
Dẫu sao, Kim Diêu Diêu cũng vẫn hơn một chút. Ít nhất, cô yêu phải Thẩm Khải Minh – vừa giàu vừa đẹp. Dù chia tay, vẫn có vô số người ngưỡng mộ cô vì từng chiếm được trái tim của một cực phẩm hiếm có. Còn ánh mắt của Lộ Na thì tệ hơn hẳn. Cô bị Kiến Văn – một kẻ “trai nghèo nhiều tham vọng” – lừa hết cả tài sản.
Nghĩ đến đây, Kim Diêu Diêu chợt lên tiếng:
“Lộ Na, cậu có bao nhiêu tiền mặt?”
Cô nhớ Lộ Na từng khóc lóc kể rằng lần đầu bị Kiến Văn moi tiền, anh ta vay của cô gần 10 triệu tệ, nói là muốn dùng để khởi nghiệp, để bố của Lộ Na có cái nhìn khác về anh ta. Nhưng rồi kế hoạch khởi nghiệp ấy chẳng đi đến đâu, tiền cũng không trả. Sau đó, Lộ Na mang thai, Kiến Văn nhân cơ hội cầu hôn.
Bố của Lộ Na không muốn gả con gái cho nhân viên quèn trong công ty mình, nhưng không chịu nổi cảnh con gái khóc lóc năn nỉ. Nghĩ đi nghĩ lại, Kiến Văn dù gia cảnh không khá giả nhưng được cái chăm chỉ, có tiềm năng, nên cuối cùng cũng đồng ý.
Nhiều năm sau, Lộ Na mới biết khoản tiền Kiến Văn vay khi ấy thực ra là để trả nợ cờ bạc cho gia đình anh ta.
Nhưng đến lúc cô phát hiện ra sự thật, Kiến Văn đã ngồi lên vị trí quản lý cao cấp trong công ty nhà cô. Chuyện đó, biết hay không biết cũng không còn quan trọng nữa.
Lộ Na nghe câu hỏi đột ngột của Kim Diêu Diêu thì ngạc nhiên:
“Tớ thường dùng thẻ, không tích trữ tiền mặt nhiều lắm. Tiền lưu động chắc khoảng mười triệu tệ. Cậu hỏi làm gì?”
Kim Diêu Diêu đáp gọn:
“Cho tớ mượn.”
Lộ Na tròn mắt:
“Cậu cũng cần vay tiền sao? Vay để làm gì?”
Kim Diêu Diêu không giải thích, chỉ hỏi lại:
“Cậu có cho tớ mượn không?”
“Cậu cần thì cứ lấy mà dùng, nói khách sáo làm gì.” Lộ Na đồng ý không chút do dự, nhưng sau đó lại hơi lo lắng:
“Có điều cậu đừng học theo người ta đi làm chuyện xấu là được.”
Ở khu chăm sóc da của K Salon, Kim Diêu Diêu đứng dậy đi rửa mặt nạ. Sau lưng, giọng nói của Lộ Na vẫn liên tục đuổi theo:
“Cậu còn nhớ hôm trước ở tiệc sinh nhật của ai đó không? Cái cô Hồ Vãn Nguyệt ấy, đụng hàng với tớ. Buồn cười lắm, tớ chẳng thèm để ý mà cô ta lại cứ làm quá lên. Hai ngày nay còn khoe trên Weibo là được nhãn hàng gửi túi mới. Ai mà không nhìn ra ý đồ nhỏ nhen của cô ta chứ…”
Đối với Kim Diêu Diêu, cái tiệc sinh nhật mà Lộ Na nhắc tới giống như chuyện của một kiếp trước, những khúc mắc nhỏ nhặt ở đó càng chẳng còn chút dấu vết trong trí nhớ. Cô không tài nào nhớ nổi, đành qua loa đáp lại. May thay, đúng lúc đó Lộ Na đang nghịch điện thoại, bỗng thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi:
“Trời ơi!”
Cô nhào tới chìa màn hình điện thoại ra cho Kim Diêu Diêu xem:
“Có người nói vừa gặp Ninh Thuấn ở khu Lân Bắc kìa!”
Thấy Kim Diêu Diêu chẳng có phản ứng gì, Lộ Na bèn làm bộ mặt trách móc:
“Cậu không đến nỗi thế chứ? Có Thẩm Khải Minh rồi thì không thèm quan tâm trai đẹp nữa hả? Đừng nói là cậu không biết Ninh Thuấn là ai nha?”
Kim Diêu Diêu bật cười:
“Sao có thể không biết được.”
Dù gì anh ta cũng là ngôi sao nổi tiếng khắp cả nước, ai mà chẳng quen mặt. Hơn nữa, trong đời trước, cô từng không ít lần chạm mặt người này trong các mối quan hệ xã hội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)