“Mẹ em bảo bên ngoài lạnh, kêu hai người vào nhà đi.”
Kim Gia Duệ vội vã quay vào, Hà Mỹ Linh đi theo sau, vừa lướt nhìn Kim Diêu Diêu vừa không kìm được cơn giận trong lòng. Cô ta nghĩ đến những lợi ích bản thân bị ảnh hưởng bởi đối phương, lòng đầy bực tức. Nhìn thấy người trong nhà cách đó một khoảng khá xa, Hà Mỹ Linh quyết định mở miệng:
“Diêu Diêu, hôm nay chị phải nói em một câu.”
Kim Diêu Diêu vốn đã định quay vào nhà, nghe thế liền dừng lại:
“Ồ?”
Hà Mỹ Linh hạ giọng, gương mặt không còn vẻ dịu dàng trước mặt cha mẹ Kim, thay vào đó là thái độ kẻ cả:
“Em nói xem, ở nhà thì có cha mẹ nuôi, sau này lấy chồng lại có Thẩm Khải Minh lo. Ngoài kia bao người ao ước được như em mà không được. Vậy mà em lại tự tìm khổ vào thân, đòi đi làm. Thật là không biết hưởng phúc. Nếu chị là em—”
Nhưng ngay khi đối mặt với ánh mắt của Kim Diêu Diêu, Hà Mỹ Linh lại bất giác sững người.
Kim Diêu Diêu cao hơn cô ta một chút, nên ánh mắt hơi cụp xuống. Làn da trắng như sứ, ánh mắt có ý cười nhưng không chạm tới đáy mắt, khiến cả người cô mang một khí chất hoàn toàn khác hẳn thường ngày.
Hà Mỹ Linh đột nhiên nhận ra, Kim Diêu Diêu không hề có đôi mắt hạnh nhân như trước. Có lẽ vì muốn tỏ ra đáng yêu, cô thường mở to mắt, tròng đen sáng trong, ngây thơ như không biết sự đời. Nhưng giờ đây, đôi mắt hơi nheo lại, đuôi mắt khẽ nhếch, ánh nhìn vừa cười vừa không, chất chứa một sự bí hiểm không ai chống đỡ nổi.
Như một kẻ trên cơ, đã nắm rõ thế cục trong tay.
Hà Mỹ Linh lắp bắp:
“Em…”
Kim Diêu Diêu nghiêng đầu, ánh mắt như xuyên thấu qua cả con người cô ta:
“Nhìn xem, em nói đúng mà.”
Trong khoảnh khắc, Hà Mỹ Linh thậm chí còn tưởng mình đang đối mặt với một người hoàn toàn xa lạ. Cô ta lắp bắp, môi run rẩy:
“Em… em đang nói linh tinh gì thế?”
Đây là Kim Diêu Diêu sao?
“Chị dâu này, hôm nay em cũng nói với chị một câu.” Kim Diêu Diêu nhìn cô ta đang hoảng sợ, không kìm được cong môi cười. Cô từ từ giơ tay, chỉnh lại vài sợi tóc lòa xòa bên má của Hà Mỹ Linh, động tác chậm rãi mà nhẹ nhàng:
“Gọi chị một tiếng chị dâu là em đã nể chị lắm rồi. Chị đừng tưởng mình thật sự là trưởng bối của em. Việc em có đi làm hay không, có được nuôi hay không, đó là chuyện của em, không đến lượt chị dạy đời. Nên sau này, ăn nói khách khí chút, hiểu chưa?”
Ngón tay lạnh lẽo lướt qua gò má Hà Mỹ Linh, cả người cô ta cứng đờ, không thể động đậy. Kim Diêu Diêu giúp cô ta chỉnh lại tóc, sau đó nhéo nhẹ má cô ta, hài lòng quay người bước vào nhà, không chút lưu luyến.
---
“Anh nói xem, Gia Duệ lớn như vậy rồi mà vẫn chẳng biết điều. Trời lạnh thế còn đưa Mỹ Linh ra ngoài, lại còn đang mang thai. Đúng là làm người ta lo lắng.”
Mẹ Kim ngồi trên ghế sofa, vừa mở túi quà vừa lẩm bẩm với chồng.
Hồi nãy, Hà Mỹ Linh bất ngờ tái mặt, nói rằng đau bụng muốn về nghỉ ngơi. Kim Gia Duệ lập tức đưa vợ rời đi trong vội vã.
Cha Kim gật gù, chau mày:
“Vẫn còn trẻ, làm việc không chắc chắn.”
Mẹ Kim rút chiếc áo từ trong túi ra, ướm thử lên người, cười tít mắt hỏi con gái:
“Đẹp không?”
Kim Diêu Diêu nghiêng đầu ngắm một lát, nghiêm túc lắc đầu:
“Mẹ thì đẹp, áo thì không. Mẫu này quê quá.”
Mẹ Kim bị lời khen ngầm ấy chọc cười, vui vẻ đến không khép được miệng:
“Đúng là con có mắt thẩm mỹ nhất!”
Sau khi nghe xong, Mẹ Kim nhìn lại chiếc áo khoác trong tay, quả thực cảm thấy họa tiết hơi lòe loẹt, liền mất hứng, ném thẳng vào túi mua sắm.
---
Đêm đến, Mẹ Kim trằn trọc mãi không ngủ được. Bà trở mình, mới phát hiện chồng mình cũng còn thức.
Bật đèn lên, bà hỏi:
“Sao vẫn chưa ngủ?”
Cha Kim nhìn vợ một lát, khuôn mặt trầm mặc, rồi ngồi dậy:
“Còn vì cái gì nữa?”
Mẹ Kim liếc nhìn về phía phòng con gái, mãi lâu sau mới thở dài:
“Diêu Diêu chắc đã chịu ấm ức gì đó ở nhà cậu Thẩm. Con bé này, cái gì cũng không nói với chúng ta.”
Sắc mặt cha Kim càng u ám, đến mức như có thể nhỏ ra nước.
---
Kim Diêu Diêu mở điện thoại, thấy có bốn cuộc gọi nhỡ, đều là từ Thẩm Khải Minh. Khoảng cách giữa các cuộc gọi chính xác đến từng giây, cách nhau đúng một giờ. Trong hộp thư đến, một tin nhắn từ anh nằm im lìm:
“Em sao thế?”
Chỉ bốn chữ lạnh nhạt, hoàn toàn mang phong cách của Thẩm Khải Minh, khiến cô gần như hình dung ra dáng vẻ điềm tĩnh của anh khi gõ từng chữ trên màn hình.
Kim Diêu Diêu nhíu mày, suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Dù là với Kim gia hay Thẩm gia, chuyện hủy hôn đều là việc lớn, không thể giải quyết chỉ bằng vài câu qua tin nhắn.
Cô đang cân nhắc từ ngữ, chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Kim Diêu Diêu giật mình, rồi nhìn lên màn hình, nhận ra đúng như dự đoán, vừa đúng một giờ từ cuộc gọi nhỡ cuối cùng.
Cô bất lực thở dài trước chứng ám ảnh kỳ lạ của người nào đó, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



