Giờ thì hay rồi, cô ta đứng sai phía rồi sao?!Mà bên khác, Quan Nguyên Bạch cùng đám Thích Trình Diễm đều đang im lặng nhìn Giang Tùy Châu vung tiền như rác.Hôm nay Thích Trình Diễm đến đây vì nhìn trúng mấy bức họa, anh không quan tâm mấy món trang sức linh tinh, chỉ nói: “Xem ra mấy lời kia chỉ là đồn nhảm.”Quan Nguyên Bạch: “Ngay đầu đã thấy nhảm rồi, người khác không rõ chứ tôi lại không rõ bác Hai chiều Quan Hề như thế nào sao.
Còn Giang Tùy Châu nữa, hai người họ không chia tay dễ vậy đâu.”Quan Tri Ý: “Anh Tùy Châu đã gặp được người xinh đẹp, tính cách lại tốt như chị thì làm sao còn nhìn trúng ai được nữa, thế nên là, anh ấy chắc chắn mê chị gái em như điếu đổ rồi.”Quan Nguyên Bạch nghi ngờ mình nghe nhầm: “Xinh đẹp thì cũng đúng, nhưng tính cách tốt? Tiểu Ngũ, không ngờ bệnh cuồng chị gái của em lại nghiêm trọng thế này.”“Nào có, vốn dĩ con người của chị rất tốt nha.” Quan Tri Ý lôi kéo Thích Trình Diễm, “Phải không anh?”Thích Trình Diễm nắm chặt tay cô: “Anh không biết.”“Ấy, sao lại không biết?”Thích Trình Diễm bật cười, anh khéo léo chuyển đề tài: “Tiểu Ngũ, trên sân khấu có sợi dây chuyền kim cương Harry Winston, em thích không?”“Em không thích.” Quan Tri Ý cũng không quá hứng thú với mấy thứ này, nhưng cô nghĩ một hồi lại nói: “Nhưng anh có thể mua, mua cho em tặng chị, chắc chắn chị thích sợi dây chuyền này.”Thích Trình Diễm: “?”Quan Nguyên Bạch ngán ngẩm nhìn Quan Tri Ý, chỉ biết lắc đầu nói: “Được rồi, sân khấu hôm nay là của Giang Tùy Châu, vung tiền thì để mình cậu ta vung là được, đừng chen vào làm gì.”……Giang Tùy Châu vung tiền làm Tống Lê ngồi cạnh anh cũng phát ngốc.Lúc này, trên sân khấu lại đưa ra một sợi dây chuyền.
Thành phần của sợi dây chuyền này cực kỳ cao cấp, có thể nói là một trong những món trang sức quý hiếm nhất hôm nay.“Sợi dây chuyền này được 17 nhà thiết kế trứ danh làm việc suốt 1200 tiếng đồng hồ tạo ra, điểm nhấn là viên ngọc lục bảo hoàn mỹ cấp D, viền ngoài khảm nạm kim cương trắng… Quý vị có thể thấy rõ sự cao sang và quý phái của sợi dây chuyền này…”“Em muốn cái này.” Bỗng Quan Hề hăng hái hẳn, tự mình giơ bảng báo giá.Giang Tùy Châu nhìn cô: “Hình như sợi dây này thích hợp với người lớn tuổi.”Quan Hề: “Em biết mà.”“Vậy em…”“Em vẫn muốn mua.”Giang Tùy Châu gật đầu, tùy cô vậy, thích hợp với người lớn tuổi thì để lớn tuổi rồi đeo? Dù sao mấy thứ trang sức này cũng không bị mất giá.Về sau việc tranh giá sợi dây chuyền này đều do Giang Tùy Châu giơ bảng báo giá giúp Quan Hề.Cuối cùng người cạnh tranh cũng dần bỏ cuộc hết, chỉ còn lại Giang Tùy Châu và….
Quan Oánh.Vậy mà lại là Quan Oánh?Quan Hề quay đầu đảo mắt tìm bóng người đang ngồi phía xa kia, chị ấy cũng thích cái này sao?Nhưng không may rồi, nhưng cái khác cô có thể nhường nhưng riêng sợi dây chuyền này lại không thể.Giang Tùy Châu nâng giá, Quan Oánh cũng nâng giá, hai người nhất thời đều lộ rõ ý tứ sẽ không bỏ cuộc.Tống Lê ngồi cạnh nhìn thấy giá sợi dây chuyền này mỗi lúc một cao bèn nhân lúc Quan Hề không chú ý vội khuyên can: “Cậu điên rồi à, mua nhiều thế có để làm gì không?!”Giang Tùy Châu: “Cô ấy muốn.”Tống Lê hít sâu một hơi: “Đại ca, Quan Hề không còn là vị hôn thê của cậu nữa, cậu rước mấy thứ này về làm cảnh à!”Giang Tùy Châu liếc nhìn anh ta: “Tôi có nói cô ấy không phải vị hôn thê lúc nào?”“Nhưng cậu vừa bảo bố mẹ cậu….”“Ồ, tôi phải nghe lời họ à.”“……”“Tôi tốn bao nhiêu tiền mới nuôi lớn được vị hôn thê của mình, ai dám nói đổi là đổi?”Hôm nay Quan Oánh đến đây vì nhìn trúng sợi dây chuyền này, nhưng cô không ngờ Giang Tùy Châu lại bám riết không buông như vậy.Bây giờ tuy cô cũng tính là có tiền, nhưng rốt cuộc cô mới về vị trí này không bao lâu, căn bản không có nhiều tài nguyên.Mà dáng vẻ vung tiền không cần suy nghĩ và cách đấu giá không buông tha của anh qua mấy lần đấu giá trước cô đã thấy rõ, nên lần này sau khi cô đã đưa ra mức giá cao nhất mình có thể đáp ứng liền từ bỏ.Sợi dây chuyền cuối cùng cũng rơi vào tay Giang Tùy Châu.Ngụy Tử Hàm thấy dáng vẻ mất mát của Quan Oánh liền khẽ hừ một tiếng nói: “Thôi bỏ đi, thứ Quan Hề muốn em không cướp nổi đâu.”Ánh mắt Quan Oánh chợt lạnh, cô ngẩng đầu lên lạnh giọng nói: “Sợi dây chuyền này không dành cho mấy cô gái trẻ, cho dù anh ấy có mua tặng Quan Hề đi chăng nữa cũng chỉ để sưu tầm.”“Thật ư?”Quan Oánh: “Lát nữa em sẽ gặp anh ấy.”**Hội đấu giá kết thúc, Quan Hề và Giang Tùy Châu đi theo nhân viên công tác đến thưởng thức những bảo vật vừa đấu giá được.“Sợi dây chuyền ngọc bảo thạch vừa rồi em sẽ trả tiền cho anh.” Quan Hề nói.Giang Tùy Châu bất ngờ, chuyện này quá mới mẻ làm anh tưởng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”Quan Hề: “Em nói, em sẽ tự bỏ tiền mua sợi dây chuyền vừa rồi.”Giang Tùy Châu hơi bất ngờ: “Thế những cái khác thì sao, em sẽ trả hết tiền cho anh?”Quan Hề lườm anh, trên mặt dường như đang chạy một dòng chữ: Anh nghĩ cũng hay đấy nhỉ?Giang Tùy Châu nghĩ một lúc cũng thấy chuyện này không có khả năng, anh chỉ hỏi: “Vậy sao em lại muốn tự trả tiền sợi dây chuyền kia.”Quan Hề: “Em muốn tặng một người rất quan trọng.”Trong lòng Giang Tùy Châu đã hiểu rõ: “Tặng mẹ em?”“Sao anh lại biết… Được rồi, chính là tặng mẹ em.
Mấy ngày nữa là sinh nhật mẹ, trước giờ mẹ rất thích mấy món trang sức màu này, mà sợi dây chuyền này trước kia mẹ từng nhắc qua với em, nhưng lúc đó nó lại bị người khác đấu giá mất, hôm qua em thấy hội đấu giá hôm nay có món này nên mới quyết định đến đây mua.”Đây cũng là lý do vừa rồi cô không thể nhường cho người khác.“Ồ.”“Được rồi, vào trong xem một lát.”Giang Tùy Châu cùng Quan Hề vào trong phòng xem một hồi, anh không có hứng thú nhiều với mấy thứ đồ này, Quan Hề lại đang nói chuyện hăng say với nhà sưu tầm ở cạnh, anh cảm thấy vô vị bèn đi ra ngoài.“Anh Giang.” Đột nhiên có người gọi anh.Giang Tùy Châu quay đầu lại, thấy Quan Oánh đang đi tới.“Anh Giang, có chuyện em muốn hỏi anh.”Giang Tùy Châu đứng lại, “Cô Quan có việc gì.”“Ừ thì… vừa rồi sợi dây chuyền anh đấu giá được lúc cuối, anh có thể bán lại cho em được không.” Quan Oánh nói, “Sợi dây chuyền đó đối với em rất quan trọng, em có thể mua lại với giá cao hơn vừa rồi.”Giang Tùy Châu im lặng nhìn cô ấy vài giây, sự im lặng đó như muốn bày tỏ “Tôi trông giống người thiếu tiền đến mức vừa đấu giá xong liền bán đi à”.Quan Oánh bị anh nhìn đến mức túng quẫn, vội giải thích: “Là thế này, mấy ngày nữa là sinh nhật mẹ em, em nghe người khác nói bà rất thích sợi dây chuyền này, nên em muốn mua lại nó làm quà sinh nhật cho bà.”Giang Tùy Châu ngạc nhiên, vô thức nhìn người đang đứng trong phòng kia, người đó… cũng có suy nghĩ giống vậy.Quan Oánh nương theo ánh mắt anh, cô hỏi: “Anh tặng nó cho Quan Hề đúng không? Nhưng anh cũng tặng em ấy nhiều đồ rồi… Có lẽ, có lẽ thiếu một sợi này cũng không sao nhỉ?”“Dù gì cũng là thứ tôi tặng cho cô ấy.” Giang Tùy Châu nhớ lại vừa rồi là lần đầu tiên Quan Hề muốn trả lại tiền cho anh, “Nhưng cô Quan này, có thứ đối với cô rất quan trọng, lẽ nào đối với người khác lại không quan trọng hay sao.
Không bằng cô thử nhìn những món quà khác xem?”Quan Oánh: “Nhưng em thật sự rất cần cái này, anh có thể làm ơn…”“Không thể.” Giang Tùy Châu khẽ cười, khách khí đáp: “Thất lễ rồi.”Quan Oánh không ngờ Giang Tùy Châu có thể từ chối một cách ngoan tuyệt như vậy, sắc mặt nhất thời cứng đờ.“Giang Tùy Châu, bảo anh xem cùng em một lúc mà anh xem không nổi nữa à?” Quan Hề cũng ra ngoài.Giang Tùy Châu quay lại: “Xem xong chưa? Hài lòng hết chứ?”“Hài lòng, anh xem cái lắc tay kim cương hồng này, em đeo lên rồi…” Quan Hề nói xong bước đến chỗ anh, đến nơi cô chợt nhìn thấy Quan Oánh bị anh chắn tầm nhìn nãy giờ, “Quan Oánh, chị cũng ở đây à, có chuyện gì vậy.”Quan Oánh rũ mắt nhìn chiếc lắc tay trên cổ tay cô, ánh hồng của kim cương càng làm nổi bật nước da trắng nõn của cô.Độc giá cả của chiếc lắc tay này đã đủ khiến người ta líu lưỡi rồi, càng không nói đến cách Giang Tùy Châu đấu giá có được nó.Để chiều lòng cô gái này mà anh cũng hao khá nhiều tâm tư nhỉ.Khóe miệng Quan Oánh gợi lên một nụ cười nhạt, không mặn không nhạt nói: “Không có gì, chị về trước đây.”“Ừ.”Rất nhanh Quan Oánh đã đi mất, Quan Hề nhìn theo hướng cô ấy đi, đập vai Giang Tùy Châu: “Nói mau, chị ấy tìm anh làm gì.”“Cô ấy muốn mua lại sợi dây chuyền ngọc lục bảo kia.”“Hả? Sao chị ấy lại thích sợi này nhỉ? Cái này có hợp với người trẻ đâu…”“Tặng cho mẹ cô ấy, ừ, cũng là mẹ em.”Quan Hề sững sờ, Quan Oánh cũng biết mẹ thích cái này sao.
Cô nhớ lúc mẹ kể việc thích sợi dây chuyền này đã là việc từ năm ngoái… Xen ra, để tặng quà cho mẹ chị ấy cũng phí không ít công sức.Thâm tâm Quan Hề không rõ tư vị gì: “Anh nói sao.”“Không bán.” Giang Tùy Châu đáp: “Em đề nghị mua lại của anh trước, lại có quan hệ thân thiết với anh, tất nhiên em là người mua có lợi thế hơn rồi.”Quan Hề: “……”
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)