Ông Phó mỉm cười nhìn bọn họ, cầm ấm trà rót hai tách trà đưa qua, nhìn hai ông cháu ngồi đối diện ngay ngắn, ông buồn cười nói:
“Tôi nói, ông anh à, ông tuy đã nghỉ hưu nhưng cũng không đến nỗi như vậy, Thành Châu bận rộn như thế, sao lại đi cùng ông đến đây, hai ông cháu mấy người định làm chuyện lớn gì thế?”
“Đúng vậy, có gì trọng đại tới nỗi hai ông cháu mấy người phải ăn mặc trang trọng thế này mà chạy đến đây.” Ông Thẩm cũng theo chủ đề trêu chọc.
“Thật sự đúng như ông nói, không chỉ là chuyện lớn, mà còn là một chuyện vui.”
“Chuyện vui? Câu này từ đâu ra vậy?”
Ông Phó và ông Thẩm nhìn nhau, không biết lão gia Lục đang có ý gì.
Ông Lục cũng không giữ bí mật, lập tức lấy ra viên ngọc bích hình bán nguyệt mà ông đã xin từ Dung Ngọc đặt lên bàn trà:
“Ông Phó còn nhớ thứ này không?”
“Làm sao tôi quên được.”
Khi nhìn thấy viên ngọc, những kỷ niệm xưa bỗng ùa về trong tâm trí ông Phó, nhớ về người bạn đã khuất, đôi mắt già nua của ông không khỏi ướt lệ.
Sau một lúc, ông nhìn ông Lục một cách nghiêm túc và nói:
“Ông Lục, tôi hiểu ý của ông rồi. Không giấu gì ông, tôi đã muốn đến nhà ông để cầu hôn cho Hàn Xuyên từ lâu, chỉ là lo ngại nhà ông không đồng ý, nên mãi chưa đến. Bây giờ tốt rồi, nếu ông Lục và tôi cùng nghĩ như vậy, nếu tôi từ chối, chẳng phải là không biết điều sao.”
Nghe vậy, ông Lục cười vui vẻ, trong lòng biết chuyện này đã thành công. Ông Thẩm cũng đã nghe nói về mối quan hệ giữa hai gia đình, người lớn tuổi thường yêu thích nhìn thấy những chuyện vui như này, liền nâng chén trà lên chúc mừng:
“Quả thật là một chuyện tốt, vậy tôi chúc hai nhà các ông kết thành thông gia, chỉ không biết phải bao lâu nữa mới có thể uống rượu mừng.”
“Rất nhanh rất nhanh thôi.”
Ông Phó cười lớn, sau đó nhìn Lục Thành Châu nói:
“Thành Châu à, cháu lớn tuổi hơn Hàn Xuyên một chút, lại hành sự chín chắn, việc đính hôn này còn phải nhờ cháu giúp đỡ Hàn Xuyên nhiều hơn.”
“Ông Phó nói quá rồi. Hàn Xuyên sau này sẽ là em rể của cháu, cháu tự nhiên sẽ giúp em ấy.”
Lục Thành Châu lịch sự đáp, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán làm thế nào để tối đa hóa lợi ích từ cuộc hôn nhân giữa hai gia đình Lục và Phó.
“Vừa nãy cháu xem qua, ngày mùng 8 tháng sau là ngày tốt, không bằng tổ chức lễ đính hôn vào ngày đó.”
“Được, cháu xem sắp xếp thế nào cũng được.”
Ba ông lão vui vẻ trò chuyện, rất yên tâm về khả năng làm việc của Lục Thành Châu.
*
Buổi tối, khi Thẩm Nghi vừa về đến nhà, đã thấy ông vui vẻ trò chuyện với ba mẹ Thẩm.
“Ông, ba, mẹ.”
Thẩm Nghi đi qua, chào hỏi ba người.
“Tiểu Nghi về rồi, ông và ba mẹ cháu đang nói về cháu đấy.”
Ông Thẩm mỉm cười gọi cậu lại.
“Lại nói tiếp, trong số con cái của ba gia đình Thẩm, Phó, Lục, Hàn Xuyên là người nhỏ tuổi nhất, không ngờ lại là người đầu tiên đính hôn.”
Mẹ Thẩm tiếp lời ông Thẩm, cười một cái, sau đó liếc mắt về phía ba Thẩm, ba Thẩm lập tức hiểu ý, ngay lập tức hỏi:
“Tiểu Nghi à, con thấy Hàn Xuyên nhỏ hơn con, mà đã đính hôn rồi, khi nào con mới dẫn bạn gái về cho chúng ta xem?”
“Con à, ba con nói đúng đấy, nếu đến lúc đó dì Phó đã bồng cháu nội, mà mẹ còn chưa có con dâu, thì thật là ngại quá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

