Đoán chừng có một canh giờ, Vô Song đi ra từ trong cửa hàng sắt, tâm trạng thoải mái không ít.
Đi về phía trước, thấy Hàn Thừa Nghiệp còn đứng tại chỗ. Mấy nương tử đi ngang qua gặp người tuấn tú, trộm liếc ánh mắt với hắn ta, hắn ta che nắm tay ở bên miệng, không được tự nhiên ho khan một tiếng.
Hắn ta nhìn thấy nàng, trên mặt nở nụ cười. Không biết từ lúc nào, trong tay cầm một gói giấy dầu.
Vô Song không muốn giải thích, trái phải là giúp đỡ tỷ muội tới thăm người đại ca, nói nhiều ngược lại lộ ra mình chột dạ.
Hai người đi về phía xe ngựa, Hàn Thừa Nghiệp giúp vén rèm cửa lên trước một bước.
Vô Song đang định lên xe, một người chạy tới, hô lên: “Vô Song cô nương.”
Gã sai vặt nuốt một ngụm nước miếng: “Nó nói Phán Lan tỷ tỷ bị đại công tử đánh trượng, hiện tại nhốt lại...”
Vô Song chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cơ thể lung lay sắp đổ, một bàn tay bên cạnh kịp thời đỡ lấy nàng, là Hàn Thừa Nghiệp.
Nàng bấm lòng bàn tay, nhấc chân bước lên xe ngựa: “Trở về, về phủ Bá.”
Hàn Thừa Nghiệp cũng không hỏi, vội vàng sai phu xe quay đầu. Xe ngựa cũ cứ như vậy, lung lay lắc lư trở về theo đường cũ.
Rời đi còn chưa tới nửa ngày, đã trở lại Ân Viễn Bá phủ.
Vô Song nhận bao quần áo từ trong tay Hàn Thừa Nghiệp, cũng không quay đầu lại liền chạy vào cửa sau, người phía sau há miệng, nuốt xuống lời còn chưa nói ra.
Dọc theo đường đi, đã từ chỗ A Khánh biết được đại khái nguyên nhân. Nói là Phán Lan trộm đồ trong phòng Cung Đôn, Phán Lan không nhận, sau đó lập tức đánh trượng. Trời lạnh, một cô nương làm sao chịu nổi? Biết Vô Song có giao tình với Phán Lan, một tỳ tử lén đưa lời tới An Đình viện, lúc này Thiền Nhi mới nhờ A Khánh đi ra đuổi theo.
Bây giờ chạy tới Cung Đôn bên kia vô ích, lời của một nô tỳ cũng không có trọng lượng gì, mà lúc này Cung Thác lại ở trong cung, Vô Song quyết định đến Hướng Dương Viện. Nội trạch này vẫn do Tống phu nhân quyết định.
Đến Hướng Dương Viện, cửa viện đóng chặt, một bà tử đi ra, nói là Tống phu nhân đang lễ phật, không cho ai đi vào quấy rầy.
Vô Song chỉ có thể chờ ở đó, thấy Thiền Nhi nghe tin mà đến, nàng ở bên tai người thì thầm phân phó cái gì, người sau gật đầu, rất nhanh chạy đi.
Bầu trời u ám rốt cuộc cũng có tuyết rơi, từng chút từng chút rơi xuống.
Vô Song bắt đầu lo lắng, trời lạnh như vậy, Phán Lan có thương không trị chẳng phải là bị đông chết sao? Hiện giờ Tống phu nhân tránh không gặp, chính là bất mãn với việc nàng đi mà quay về. Còn có một điểm, sinh nhật Tống phu nhân là hai ngày sau, thời điểm mấu chốt này không muốn hậu trạch xảy ra chuyện xấu, bà sẽ mắt nhắm mắt mở đối với chuyện này.
Quý tộc thế gia mới không quan tâm đến tính mạng nô tỳ. Nếu nàng không trở về, Phán Lan sẽ chết, mà Lỗ An cũng không đợi được muội muội của mình.
Hiện giờ, nàng đang chờ ở chỗ này, Tống phu nhân có thể không quan tâm Phán Lan sống chết, nhưng nàng Vô Song là người của Cung Thác, trong lòng Tống phu nhân sẽ suy nghĩ nhiều một tầng.
Vô Song run rẩy khiến tuyết trên vai rơi xuống, ngẩng đầu nhìn cửa viện cách đó vài bước, sợi tuyết rơi trên lông mi chậm rãi biến thành một chút ẩm ướt. Dựa sát vào một áo khoác màu xanh sương mộc mạc ngăn giá lạnh, đứng có một chút, đã sớm đóng băng, khí lạnh chui thẳng vào khe hở xương cốt, càng không nói đến nơi này còn là một nơi đón gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
