An Nhan xoay người đổi tư thế, tay chân cùng sử dụng lăn lộn từ trên giường xuống, dùng thân thể 125kg của mình thực hiện một màn tiếp xúc cực kỳ thân mật và vững chãi với mặt đất.
"Đông" một tiếng trầm đục vang lên, An Nhan hoài nghi người ở tầng dưới chắc đang tưởng xà nhà vừa sụp.
Chẳng kịp bận tâm đến thân thể ê ẩm đau nhói, nàng vừa bò vừa trườn sờ sâu vào gầm giường.
Cọc thứ ba... bên cạnh viên gạch...
An Nhan xòe ngón tay, ở kẽ gạch trên sàn nhà miết qua miết lại nửa ngày.
Thật sự có một khối bị lỏng!
Nàng dùng hết sức bình sinh xốc viên gạch đá xanh kia lên. Phía dưới quả nhiên cất giấu một cái túi vải cũ kỹ, nhỏ nhắn.
Tim An Nhan đập hẫng một nhịp.
Mở túi vải ra, vài miếng bạc vụn cùng mười mấy đồng tiền đồng nằm lẻ loi cô độc bên trong.
An Nhan: "..."
Nàng trút hết tiền vào lòng bàn tay, cẩn thận đếm đi đếm lại.
Mười lượng bạc, cộng thêm ba mươi văn tiền.
Đây chính là cái gọi là "tích góp được một ít tiền" của nguyên chủ sao?!
An Nhan ngồi bệt xuống đất, trong một thời gian ngắn không biết nên đưa ra nét mặt gì cho phải.
Nàng đầu tiên là cảm thấy ngơ ngác.
Hệ thống thừa kế ký ức này là của Pinduoduo giao hàng đúng không? Thiếu cân thiếu lạng a!
Thông tin quan trọng như thế này — nơi cất giấu quỹ đen — lại không nằm trong gói ký ức ban đầu sao? Nhất định phải đợi nguyên chủ tiêu hao hết năng lượng thì trứng màu mới rơi ra à?
Ngay sau đó, nàng lại cảm thấy buồn cười.
Ủy khuất ư?
Không, nàng chẳng thấy ủy khuất chút nào cả.
Nếu không nhờ cú thao tác bá đạo "đói chết bản thân, tiện nghi cho người hậu thế" này của nguyên chủ, nàng giờ này chắc đã biến thành một nắm tro tàn nhỏ bé ở thế kỷ 21 rồi.
Từ góc độ này mà nhìn, nguyên chủ quả thực chính là tái sinh phụ mẫu của nàng. Mặc dù là một vị phụ mẫu có mạch não hơi kỳ lạ, đam mê ẩm thực, lại còn có sự hiểu lầm nghiêm trọng về năng lực tài chính của bản thân.
An Nhan nhéo mấy miếng bạc vụn, trong đầu bắt đầu nhẩm tính đống KPI mà nguyên chủ để lại.
Giảm cân? Cái này tính sau đi, người là sắt cơm là thép, ăn no rồi mới có sức mà giảm.
Gả hào môn? Cái này gạt đi lập tức, nàng thà ở Xuân Nhật Lâu làm "con cơ cấu" cả đời còn hơn là đi làm công cụ sinh đẻ cho vị đại tướng quân nào đó.
Hiếu kính trưởng bối? Người mẹ hờ chưa từng gặp mặt cùng với Hồng dì... Cái này thì được, hỏi han ân cần không bằng chuyển khoản cựu kim, hy vọng tiền trợ cấp của mẫu thân gửi về đúng hạn là tốt rồi.
Cuối cùng, cũng là việc khẩn cấp nhất — cứu Lưu Thúy.
Nghĩ tới ánh mắt tuyệt vọng của Lưu Thúy lúc bị kéo đi, lòng An Nhan lại chùng xuống. Ở chốn Xuân Nhật Lâu này, một khi bị loại rồi bán qua tay, kết cục ra sao ai cũng đoán được.
Phải nhanh lên mới kịp. Ngay đêm nay phải nghĩ cách, bằng không đến ngày mai mọi chuyện sẽ quá muộn.
Nhưng mà...
An Nhan cúi đầu nhìn số bạc đáng thương trong lòng bàn tay.
Mười lượng.
Ban nãy gã đàn ông bán con gái mình — cô bé Thủy Linh — mới chỉ có năm lượng.
Nhưng Lưu Thúy thì khác. Lưu Thúy là cô nương đã được huấn luyện nhiều năm ở Xuân Nhật Lâu, Cầm-Kỳ-Thi-Họa tuy không tinh thông toàn bộ nhưng tuyệt đối cầm lên được đặt xuống được. Một "bán thành phẩm" như vậy, dù không chọn làm Hoa khôi Xuân Nhật Lâu thì đưa tới các kỹ viện bình thường khác cũng chắc chắn là quân dự bị cho vị trí Đầu bảng.
Mụ tú bà có ngu đâu, mua về quay tay bán lại một phát là lợi nhuận tăng gấp mấy lần.
Mười lượng bạc mà muốn chuộc Lưu Thúy ra ngoài? An Nhan cảm thấy số tiền này may ra chỉ đủ để chào hỏi mụ tú bà một tiếng.
Nàng siết chặt mấy miếng bạc vụn, chìm vào suy tư.
Lấy cái gì mà cứu? Lấy 125kg thịt ba chỉ này ra mặc cả với tú bà sao? Nói với họ rằng mình là tuyển thủ hạng nặng, một mông có thể đè chết hai người?
An Nhan ngồi trên sàn nhà lạnh ngắt, tay cầm mười lượng bạc cùng một nắm tiền đồng ít ỏi, cảm thấy bản thân giống như đứa trẻ vừa nhận được tiền mừng tuổi thì phát hiện ra phong bao lì xì bên trong lại là phiếu giảm giá "Giảm 5k cho đơn từ 100k".
Tâm trạng thật sự vô cùng phức tạp.
Mười lượng bạc mà đòi cứu người? Cứu cái đờ-e-rờ ấy!
Số tiền này sợ là chỉ đủ để nàng mua cho Lưu Thúy một cái hũ tro cốt loại tốt một chút.
Nguyên chủ ơi là nguyên chủ, cô đúng là cái loại ngoài ăn ra thì chẳng biết làm cái trò trống gì, đồ phá gia chi tử!
Cảm giác bỏng rát quen thuộc trong dạ dày lại bắt đầu giở trò, nhắc nhở nàng về một thực tế phũ phàng hơn.
Con người ta sẽ bị đói chết!
Việc cứu người gạt sang một bên đã, nàng phải tự cứu lấy mình trước. Sự nghiệp giảm cân vĩ đại cũng phải lùi lại phía sau một chút. Dù sao thì người chết rồi thì không thể giảm cân được nữa.
An Nhan vừa bọc tiền lại nhét vào ngực, chật vật định bò từ dưới đất dậy thì cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.
"Cốc cốc cốc."
"An Nhan cô nương, cô có ở trong phòng không? Đến giờ dùng bữa tối rồi."
Là tiểu nha hoàn ban ngày mang cháo yến tới.
Ngay sau đó, tiểu nha hoàn lại nhút nhát hỏi thêm một câu: "Cô nương, vừa rồi... hình như nô tỳ nghe thấy một tiếng động rất lớn, cô không sao đấy chứ?"
Động tác của An Nhan cứng khựng lại.
Tiếng động lớn?
Ồ, đó đại loại là do khối lượng 125kg của nàng vừa có màn tiếp xúc thân mật với Mẹ Trái Đất mà thôi.
Nàng hắng giọng, cố làm cho giọng mình nghe thật vững vàng và vô tội: "Không sao, vừa có con chuột chạy qua, ta đập nó một cái thôi."
Bên ngoài im lặng một nhịp.
An Nhan đoán tiểu nha hoàn đang não bổ ra hình ảnh một con chuột phải béo mập đến mức nào thì mới khiến nàng đánh một phát phát ra tiếng động sập nhà sập cửa như thế.
Nàng kéo cửa ra. Tiểu nha hoàn xách một chiếc hộp thức ăn to hơn ban ngày gấp ba lần, gương mặt tò mò ngó nghiêng vào trong phòng.
An Nhan mặt không đổi sắc nhận lấy hộp thức ăn, dùng thân hình đồ sộ của mình che kín cửa phòng, nở một nụ cười xã giao: "Cảm ơn nhé."
"Rầm" một tiếng, cửa lại khép chặt.
Một lần lạ, hai lần quen. Hộp thức ăn vừa mở ra, nước miếng của An Nhan suýt chút nữa rơi vãi tại chỗ.
Thịt kho tàu đậm đà thơm phức, đùi gà chiên giòn rụm vàng ươm, rau xanh xào mướt mắt, cộng thêm một bát cơm trắng to đùng đơm đầy ngọn.
Khẩu phần ăn này quá đỉnh!
An Nhan cầm đũa lên chuẩn bị đánh một giấc no nê thì trong đầu đột nhiên vụt qua khuôn mặt mang nét áy náy của nguyên chủ cùng câu nói "Ngươi nhất định phải gầy xuống".
Nàng gắp một miếng thịt kho tàu nạc mỡ sóng sánh, khựng lại giữa không trung ba giây.
Ăn, hay không ăn, đó là một câu hỏi.
Cuối cùng, bản năng sinh tồn đã chiến thắng tất cả. Nàng ăn.
Nhưng nàng không ăn hết. Cường độ ý chí mạnh mẽ giúp nàng khi ăn đến mức lưng chừng năm phần no liền dứt khoát buông đũa.
Nửa bát cơm và nửa đĩa thịt còn lại bị nàng lưu luyến đẩy sang góc bàn bên kia, khuất mắt khôn coi.
Chẳng mấy chạp, tiểu nha hoàn quay lại thu dọn bát đũa. Nhìn thấy đống đồ ăn còn thừa, nét mặt ngập tràn sự kinh ngạc. An Nhan đoán đây có lẽ là pha "lật xe" lớn nhất trong sự nghiệp phục vụ của cô bé.
Tiểu nha hoàn vừa bước chân trước ra ngoài thì Hồng dì đã nối gót bước vào.
Bà vừa vào cửa, ánh mắt liền dừng lại trên người An Nhan, chân mày hơi nhíu lại: "Nghe nói cơm tối ngươi cũng không ăn hết? Sao thế, vẫn còn buồn vì chuyện tuyển Hoa khôi à?"
An Nhan nghe vậy, một góc nào đó trong lòng chợt mềm mại đi. Nàng rốt cuộc đã hiểu vì sao nguyên chủ lại có thể vô tư lớn lên tới cân nặng 125kg rồi. Có một người dì ngoài miệng thì chê bai đủ điều nhưng thực chất lại cưng chiều mình như con gái ruột thế này, không béo mới là chuyện lạ đấy!
Đây đâu phải là dì, đây rõ ràng là một người nuôi thú dạng người lưu động!
An Nhan hít hít mũi, giọng ôm ồm giải thích: "Dì ơi, con không sao đâu. Chỉ là... con nghĩ sau này nên từ từ giảm bớt khẩu phần ăn lại, không thể cứ mãi thế này được."
Hồng dì nghe nàng nói vậy, cẩn thận đánh giá nàng vài lượt. Xác định nàng không phải đang nói lời giận dỗi, bà mới yên tâm thả lỏng:
"Ngươi nghĩ được như vậy là tốt nhất." Bà vỗ vỗ lên bờ vai rắn chắc của An Nhan, "Cứ từ từ thôi, không cần gấp."
Tiễn Hồng dì ra về, An Nhan trằn trọc cả đêm trên giường.
Sáng hôm sau, khi trời vừa hờ hững hếch nắng, nàng đã lồm kồm bò dậy. Việc cứu Lưu Thúy không thể trì hoãn thêm được nữa.
Nàng gom sạch đống trang sức hoa cài đáng giá lẫn không đáng giá trên bàn trang điểm của nguyên chủ, gói gọn vào một cái túi vải, cùng với mười lượng bạc nhét hết vào lồng ngực.
Tiệm cầm đồ. Đây là nơi duy nhất nàng có thể nghĩ tới để nhanh chóng quy đổi ra tiền mặt.
Sau một hồi mặc cả ngã giá, chưởng quầy cuối cùng cũng chốt giá chín mươi lượng. Cộng với mười lượng có sẵn, vừa tròn một trăm lượng.
An Nhan siết chặt tờ ngân phiếu trong tay, trong lòng chẳng có chút tự tin nào. Nàng bước ra khỏi tiệm cầm đồ, dựa vào ký ức mơ hồ về chốn tập trung của bọn cò mồi buôn người mà đi về phía khu chợ hỗn loạn ở phía Tây thành.
Vừa bước qua một góc đường, một tiếng vó ngựa dồn dập từ xa lao đến.
“Tránh ra!”
Cùng với tiếng quát réo rắt mang theo vài phần mất kiên nhẫn, một chiến mã đen tuyền uy vũ gần như sượt qua cánh tay nàng xông thẳng tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)