Trình Chu có chút khó hiểu nói: “Nếu như những ông chủ kia đều phát tài, tại sao lại bán xe?”
Ông chủ Hồ cười nói: “Anh bạn nhỏ, vậy là cậu không biết rồi! Đàn ông đều là có mới nới cũ, mấy ông chủ có tiền, một đám đều là kẻ bạc tình, sau khi phát tài, liền đi mua BMW! Audi! Porsche, đâu ai còn nhớ đến chiếc xe rách nát này chứ! Đương nhiên là muốn bán đi rồi.”
Trình Chu nửa tin nửa ngờ mà đồng ý với lời khuyên của ông chủ bán xe, bỏ ra hai vạn đồng mua chiếc xe second-hand hiệu Volkswagen.
Trình Chu vừa đi, ông chủ cho thuê xe ở bên cạnh liền đi ra.
Ông chủ Tống ở cửa hàng xe bên cạnh nói: “Lão Hồ chết tiệt, chiếc xe bị nguyền rủa của ông đã bán được rồi à?”
Ông chủ Hồ: “Bán rồi.”
Ông chủ Tống: “Cũng không biết là tên nào coi tiền như rác mà mua chiếc xe đó của ông nữa! Hay là ông lừa người ta.”
Ông chủ Hồ bất mãn nói: “Tôi đâu có lừa người ta, tôi chỉ là nói ngược lại thôi.”
Chiếc xe kia xác thật là đã qua tay của mấy ông chủ, chỉ là sau khi mấy ông chủ kia mua chiếc xe này xong, đều làm ăn thất bại thôi.
Ông chủ Tống 'hừ hừ' nói: “Một người thì đánh bạc thua hết gia sản, không biết tung tích, một người thì tham ô tiền của công ty phải nhảy lầu, một người thì kinh doanh thất bại, sau đó uống thuốc độc tự sát, còn người cuối cùng là xui xẻo nhất, đứng ra bảo lãnh cho người khác mượn tiền, làm cho bản thân cũng bị liên lụy vào, mỗi ngày đều bị người ta chặn cửa đòi nợ, khiến cho cửa nát nhà tan... Theo tôi thấy, hết tám phần là chiếc xe này có vấn đề rồi, ông đúng là mất hết tính người rồi, mới đem chiếc xe này bán cho một người trẻ tuổi.”
Ông chủ Hồ không cho là đúng nói: “Cũng không thể nói như vậy được, trước kia, người mua chiếc này đều là ông chủ, hiện tại không giống nhau, người này chỉ là một kẻ nghèo, cho dù có suy bại cũng sẽ không đến nỗi nào.”
Ông chủ Tống cười nhạt một tiếng nói, “Tên khốn nhà ông, toàn là ngụy biện.”
Ông chủ Hồ có chút đắc ý nói: “Tên nhóc vừa rồi thoạt nhìn cũng không tầm thường, nói không chừng ngày nào đó thật sự sẽ phát tài thì sao! Theo tôi thì cái xe này rất lợi hại, chỉ là mấy ông chủ trước kia của nó không đủ vận khí thôi, cho nên mới trấn không được nó! Nếu như gặp được người tài giỏi! Nhất định sẽ trợ giúp chủ nhân thăng chức rất nhanh a.”
Ông chủ Hồ da mặt dày, cười hì hì nói: “Ông nói vậy mà nghe được à, những lời tôi nói đều là thật a!”
Cuộc sống của Trình Chu rất là ổn định, mỗi ngày đạp xe ba bánh đi dị giới nhập hàng, sau đó, vận chuyển đến thế giới hiện đại bán ra, những lúc hải sản bán chạy, thậm chí còn phải tới lui hai lần.
Chi phí của một thùng hải sản là năm bịch bánh mì và một chai nước có ga, khoảng mười mấy đồng tiền, nhưng khi bán ra một thùng hải sản lại được 500-600 tệ, lợi nhuận gấp mấy chục lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



