Biên Quan Nguyệt lẳng lặng quan sát xung quanh mà không để lộ chút biểu cảm nào.
Trong trung tâm thương mại vắng vẻ ấy dường như chẳng có điều gì bất thường cả.
Cảm giác thấp thoáng bị ai đó nhìn trộm khi nãy đã hoàn toàn biến mất.
Là Dịch Tinh sao?
Nhưng ngay giây tiếp theo cô đã lập tức phủ nhận ý nghĩ này.
Dị năng tinh thần của Dịch Tinh có thể coi là một công cụ nhìn trộm cực kỳ lợi hại.
Là một tu sĩ nên thần thức của cô có điểm tương đồng với khả năng dò xét tinh thần của anh ta, nhưng cô vẫn chưa thể dùng ý nghĩ để điều khiển đồ vật.
Kể từ sau khi hấp thụ 157 viên tinh hạch của Huỳnh Huyết Liệp Miêu, cô đã thuận lợi thăng lên Luyện Khí tầng hai và phạm vi bao phủ của thần thức có thể đạt tới 200 mét. Nếu đó là những sợi tơ tinh thần của anh ta thì chỉ cần chúng tiến vào phạm vi thần thức là cô sẽ cảm nhận được ngay lập tức.
Thế nhưng cảm giác bị dòm ngó vừa rồi lại quá rõ ràng, chắc chắn không phải là ảo giác của cô.
Cô bật quang não lên rồi bắt đầu nhập tin nhắn.
Tuy nhiên dòng tin nhắn thông báo trong khung chat còn chưa kịp viết xong hoàn chỉnh.
Một luồng cảm giác nguy hiểm mãnh liệt đã lập tức càn quét khắp cơ thể, biến cố bất ngờ phát sinh——
Trong trung tâm thương mại vốn đang yên tĩnh bỗng xuất hiện đám zombie dày đặc tràn ra từ khắp các ngóc ngách.
Sắc mặt của Biên Quan Nguyệt đột nhiên thay đổi.
Chuyện này là sao?
Chẳng phải Dịch Tinh đã nói trong trung tâm thương mại này rất an toàn, không hề có bất kỳ dao động tinh thần nào hay sao.
Đám zombie này tới một cách đầy quỷ dị cứ như thể chúng vừa hiện ra từ hư không vậy.
Với tiếng động lớn như thế, lẽ ra cô không thể nào không nhận ra được.
Biên Quan Nguyệt vận dụng tốc độ tối đa để né tránh một con zombie đang lao tới rồi bắn một viên đạn nổ tung đầu nó một cách chính xác.
Không kịp suy nghĩ kỹ nên cô đã tận dụng thân thủ linh hoạt để nhảy ra khỏi vòng vây đồng thời khẩn cấp gọi cho năm người kia nhưng lại chẳng có ai bắt máy.
Đã có thứ gì đó chặn mất tín hiệu của thiết bị rồi.
Mặt sàn truyền đến những rung chấn do bầy zombie đang chạy tới, Biên Quan Nguyệt cũng không thèm ngoảnh đầu lại mà cứ thế lao thẳng về phía trước.
Khi đi ngang qua một kệ hàng trống, cô thuận tay xô đổ nó xuống đất khiến thanh kim loại đập mạnh xuống sàn và phát ra một tiếng động chói tai.
Phía sau truyền lại tiếng va chạm trầm đục cùng với những tiếng gào rú đầy hưng phấn.
Trên hành lang ở phía sau lưng Biên Quan Nguyệt là một bầy zombie với chân tay vặn vẹo và cơ thể thối rữa đang bám theo sát nút, hơn nữa từ các cửa hàng vẫn liên tục có thêm những con zombie mới xông ra gia nhập.
Thế nhưng cô lại thấy phía trước cũng có hàng chục con zombie đang giơ móng vuốt khô khốc lao về phía mình.
Biên Quan Nguyệt đột ngột thắng gấp, giữ ánh mắt bình tĩnh và bẻ lái chạy về phía lối thoát hiểm ở bên phải.
Đèn chỉ dẫn màu xanh ở cầu thang vẫn đang sáng, cô đưa tay đẩy cánh cửa chống cháy ra, lòng bàn tay áp lên thanh đẩy kim loại lạnh lẽo và dùng sức——
Cửa mở vào phía trong.
Vừa mở cửa ra là cô đã thấy Dịch Tinh đang đứng sừng sững ở ngay phía sau.
Do quán tính nên cô không kịp dừng lại mà đâm sầm vào người anh ta, khiến trán va mạnh vào chiếc cằm cứng ngắc của đối phương.
Biên Quan Nguyệt bị lực phản chấn đẩy lùi ra sau.
Vừa ngước mắt lên, cô đã thấy khuôn mặt âm trầm u ám của anh ta cùng với những cảm xúc khó đoán đang kìm nén trong ánh mắt ấy.
"Có zombie." Giọng nói của Biên Quan Nguyệt mang theo một chút khẩn trương: "Rời khỏi đây trước đã."
"Phía dưới tầng một đã bị chặn đứng rồi, chúng đang đuổi theo lên đây nên chúng ta chỉ có thể chạy lên trên thôi." Dịch Tinh nói với giọng điệu vô cùng bình thản.
Đây cũng là lần đầu tiên anh ta nói với cô một câu dài đến như vậy.
Giọng nói của anh ta vốn trong trẻo và thanh thoát, nhưng cô lại cảm nhận được sự lạnh lùng ẩn chứa bên trong đó.
Không nói thêm lời nào, Biên Quan Nguyệt liền lướt qua anh ta để bước lên cầu thang dẫn tới tầng ba.
Ánh mắt của Dịch Tinh tối sầm lại rồi lặng lẽ bám theo sau lưng cô.
Anh ta âm thầm suy nghĩ rằng trong tình huống vừa rồi, cô đã bỏ lỡ một cơ hội tốt để đẩy anh ta vào bầy zombie kia.
Biên Quan Nguyệt chạy ở phía trước, khi nghe thấy tiếng gào rú ngày càng lớn thì không khỏi nhíu mày lo lắng.
Những con zombie này đều là loại cấp một thông thường với hành động chậm chạp, nhưng cô lại không thể chống chọi được với số lượng đông đảo và liên miên không dứt của chúng.
Từ miệng của Dịch Tinh, cô mới biết được bốn người còn lại hiện đang ở trên tầng năm.
Ý định của anh ta là đi tập hợp với mọi người trước rồi mới tính cách để xông ra ngoài.
Biên Quan Nguyệt cũng không suy nghĩ gì nhiều mà gật đầu đồng ý ngay.
Ở phía sau cô, ánh mắt của Dịch Tinh đang dán chặt vào chiếc cổ mảnh khảnh của người con gái trước mặt.
Lúc này cô đã hoàn toàn phơi bày tấm lưng của mình ra trước mắt anh ta mà không có một chút phòng bị nào.
Hai người vừa đi vừa dọn dẹp, khi đến tầng năm thì họ giải quyết thêm vài con zombie đi xuống từ tầng trên rồi mới bước ra khỏi khu vực cầu thang.
Hành lang đầy rẫy zombie!
"Phụt, phụt——"
Biên Quan Nguyệt nổ súng bắn nát đầu từng con một, đồng thời cô tung chân đá bay một con zombie khiến nó ngã nhào và kéo theo ba bốn con khác.
Chẳng mấy chốc đạn đã cạn kiệt, cô liền rút thanh sắt giắt ở thắt lưng ra và nắm chặt trong lòng bàn tay. Ngay khoảnh khắc sau đó, cô xoay người quét ngang rồi bổ mạnh xuống khiến bóng gậy vút lên như cầu vồng kèm theo những tiếng vỡ nát xương sọ vang lên liên tiếp.
Trong nháy mắt, xung quanh cô đã tạo thành một vùng trống không còn bóng dáng zombie nào.
Cùng lúc đó Dịch Tinh cũng mặt không cảm xúc mà điều khiển hai con dao găm bay lượn trên không trung để xuyên qua đám zombie. Những nơi ánh hàn quang lướt qua thì đầu của chúng đều lần lượt rơi rụng xuống đất.
Anh ta vừa thu hoạch mạng sống của đám zombie đang áp sát nhưng ánh mắt vẫn luôn dán vào bóng lưng hiên ngang của người phụ nữ phía trước, ngón tay khẽ cong lại.
Chờ đến khi con zombie cuối cùng trên hành lang ngã xuống, không gian xung quanh mới thực sự yên tĩnh trở lại.
Biên Quan Nguyệt khẽ thở dốc, bàn tay phải của cô cũng run rẩy một cách không rõ ràng.
Thế nhưng trong lòng cô lại nảy sinh vài phần nghi hoặc.
Với tiếng động lớn như thế này, đáng lẽ những người còn lại ở tầng năm phải nghe thấy mà chạy đến mới đúng chứ. Tại sao mãi vẫn không thấy tăm hơi đâu?
Ngay lúc này một con dao găm bỗng nhiên bay sượt qua mặt cô, lưỡi dao sắc bén suýt chút nữa đã làm tổn thương gò má của cô rồi.
Biên Quan Nguyệt tức giận ngước mắt lên, phóng ánh nhìn lạnh lẽo về phía Dịch Tinh.
Cô gặng hỏi: "Anh đang làm cái gì vậy?"
"Sợ à?" Dịch Tinh đứng đối diện cô lên tiếng, khi nhìn thấy phản ứng của cô thì nơi đáy mắt anh ta hiện lên một nụ cười tàn ác tựa như ác quỷ.
Biên Quan Nguyệt lùi lại nửa bước.
Cô lập tức nhìn thấu được ác ý của anh ta.
Chưa kịp để cô phòng bị, một luồng sức mạnh vô hình đã tấn công trực diện khiến cơ thể cô ngay lập tức mất thăng bằng và ngã nhào về phía sau.
Do sự tấn công liên tục không chút dè dặt vừa rồi nên linh khí trong đan điền của cô đã cạn kiệt hoàn toàn.
Cô chẳng còn chút sức lực nào cả.
Trái tim cô như chìm xuống tận đáy vực sâu.
Dịch Tinh bắt đầu cử động, chậm rãi bước về phía cô, sự bạo ngược trong lòng anh ta dường như đã được xoa dịu nên không còn xáo động nữa.
"Cô yếu đuối như vậy,ở trong đội cũng chỉ là kẻ gây vướng chân vướng tay mà thôi. Một thứ vô dụng như cô thì chẳng thà chết sớm đi cho xong." Anh ta lên tiếng với tông giọng vẫn trong trẻo như cũ, nhưng lại khiến sống lưng của Biên Quan Nguyệt lạnh toát.
Biên Quan Nguyệt hiểu rằng anh ta làm vậy chính là để trả thù mình.
Nguyên chủ từng ghét bỏ anh ta vì không có thực lực mạnh mẽ như bốn người kia, chính câu nói "thứ vô dụng như anh thì chẳng thà chết sớm đi cho xong" đó cũng là do nguyên chủ đã dành cho anh ta.
"Cô nhìn xem, đám zombie ở bên dưới đều đang đói lắm đấy." Nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra tiếp theo, khóe môi của Dịch Tinh khẽ cong lên một độ cong rất nhạt.
Phía sau lưng cô chính là lan can tầng năm của trung tâm thương mại. Ở bên dưới là bầy zombie dày đặc đang giẫm đạp lên nhau để leo thành một chiếc thang thịt ngọ nguậy, còn chúng thì ngửa đầu há hốc cái miệng đỏ lòm gào rú để chờ đợi con mồi rơi xuống.
Bàn tay trắng nhợt thon dài của anh ta xòe ra, những sợi tơ tinh thần vô hình chằng chịt từ lòng bàn tay anh ta vươn ra, siết chặt lấy cổ họng của Biên Quan Nguyệt từ xa.
Ánh mắt của Dịch Tinh không có chút hơi ấm nào: "Những ngày qua cô giả vờ có thấy mệt không? Bọn họ đều đã bị màn kịch của cô lừa gạt cả rồi."
Kể từ ngày tìm thấy Biên Quan Nguyệt, cô cứ như đã biến thành một người khác, khi trở nên dịu dàng, an phận và bình tĩnh trước mọi nhưn, nhưng Dịch Tinh lại chẳng hề tin rằng người phụ nữ độc ác và giả dối này có thể cải tà quy chính.
Cô cũng đâu phải lần đầu cố tình giả vờ hiền thục để lừa lấy lòng tin của họ. Lần này chẳng qua chỉ là diễn đạt hơn và lâu hơn một chút để đợi họ lơ là cảnh gchú, rồi mới nhe nanh múa vuốt và nắm thóp họ trong lòng bàn tay nhằm đùa giỡn như đùa giỡn những con chó mà thôi.
Trên mặt anh ta hiện ra một nụ cười u ám và quỷ quyệt, ngón tay siết chặt lại và khẽ đẩy mạnh về phía trước.
Cơ thể cô mất đi thăng bằng, ngã ngửa ra sau và rơi thẳng từ tầng năm xuống như một mảnh vải rách.
Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp giữa làn tóc đen tung bay cùng với làn sóng zombie dày đặc phía dưới đã tạo nên một vẻ đẹp đầy cực đoan.
Giống như vừa vứt bỏ một món rác rưởi đáng buồn nôn, Dịch Tinh lấy khăn giấy ướt ra để tỉ mỉ lau sạch tay mình rồi cụp mí mắt xuống với vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.
Ngay giây phút trước khi cô rơi xuống đất, anh ta đã ngoảnh mặt đi vì không muốn làm bẩn đôi mắt của mình.
Sau khi ném tờ khăn giấy không hề thấy vết bẩn kia đi, anh ta liền rời khỏi đó bằng lối thoát hiểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)