Thế giới này không có khái niệm tu tiên, vì vậy Biên Quan Nguyệt không muốn để lộ việc mình có thể tu luyện.
Thế là cô đã nói dối rằng công pháp của mình chính là dị năng.
Dù cô không thật sự thức tỉnh dị năng, nhưng hiệu quả thanh lọc và thúc đẩy sinh trưởng quả thực là hàng thật giá thật. Trước khi mở miệng, cô đã âm thầm vận chuyển công pháp để thử nghiệm, mọi tạp chất bên trong viên tinh hạch màu đỏ kia đều được loại bỏ hoàn toàn, trở nên trong suốt và sáng bóng hơn.
Giá trị của cô, sau này tự khắc sẽ được chứng minh.
Chúc Thương cụp mắt, anh xem từng điều khoản trong đơn xin mà cô gửi tới và phát hiện ra trong đó không hề có điều kiện bất lợi nào cho họ.
Xem ra lần này, cô nói thật.
Trong lòng Tô Hành dâng lên một tia khác lạ, thứ mà anh hằng mong muốn bấy lâu nay, giờ đây lại được trao tận tay một cách dễ dàng hơn so với tưởng tượng.
Qua gương chiếu hậu, Lộc Văn Sanh và Hoa Thanh Trì nhìn nhau một cái rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Dịch Tinh khẽ cúi đầu, anh ta lặng lẽ lướt xem đơn xin trên màn hình quang học. Một sự phẫn nộ và oán hận trào dâng từ tận đáy lòng, làm cho nhịp tim của anh ta trở nên dồn dập hơn.
Từ khi nào mà trò chơi này lại bắt đầu và kết thúc đều do cô quyết định, còn anh ta thì chỉ có thể phục tùng như vậy?
Sự hung bạo trong lòng khiến anh ta nhớ lại một chuyện trong quá khứ.
Khi người đó một lần nữa lấy danh nghĩa chơi trò chơi để tìm anh ta, vô tình bắt gặp cảnh anh ta đang vô cảm phân xác một con thỏ trắng nhỏ với bàn tay đẫm máu, thì kẻ đó đã không bao giờ dám tìm anh ta chơi trò chơi nữa.
Dịch Tinh bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
— Từng thước phim về bộ mặt xấu xa của cô hiện ra trong tâm trí anh ta.
Nụ cười của anh ta dần tắt ngấm, sắc mặt trở nên âm trầm và đáng sợ, trong ánh mắt chợt lóe lên tia nhìn quỷ quyệt và tàn nhẫn.
Biên Quan Nguyệt, trò chơi này chỉ có thể kết thúc bởi tôi.
Hoa Thanh Trì khẽ cười, bởi đề nghị này đối với anh mà nói chỉ có lợi chứ không có hại.
Anh sải vài bước đến trước mặt Biên Quan Nguyệt, bóng dáng cao lớn và hiên ngang của anh hoàn toàn bao phủ lấy cô.
"Thê chủ thân yêu, cô thật là nhẫn tâm quá đi." Anh đưa ngón tay thon dài như ngọc bóp lấy cằm cô rồi khẽ nâng lên, "Mới thế mà đã chán chúng tôi rồi sao?"
Biên Quan Nguyệt gạt tay anh ra rồi bình thản đáp: "Không cần phải diễn kịch ở đây đâu, rõ ràng là trong lòng anh đang rất vui mừng mà."
Hoa Thanh Trì bị vạch trần cũng không hề tức giận, khoảnh khắc này anh bỗng cảm thấy cô trông thuận mắt hơn hẳn.
"Hiện tại dị năng của cô có thể thanh lọc đến mức độ nào?" Tô Hành ở bên cạnh lên tiếng hỏi.
Những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía Biên Quan Nguyệt.
Thật ra trong lòng Tô Hành đã tin vào sự thật rằng cô đã thức tỉnh dị năng. Nếu đoán không lầm thì chắc hẳn là cô đã thức tỉnh trong mấy ngày rời khỏi đội.
"Có thể lấy cho tôi một ly nước không?" Biên Quan Nguyệt nói.
Chúc Thương cũng tò mò muốn biết cô có thể làm được đến mức nào.
Anh ấy lập tức hiểu ý, tìm một chiếc ly rồi chạy đến bên cửa sổ nhỏ, đưa tay ra ngoài hứng nước mưa.
Một lát sau, một ly nước gần đầy được đặt lên bàn trước mặt Biên Quan Nguyệt.
Nước hơi đục và có màu trắng sữa không bình thường.
Biên Quan Nguyệt lấy thêm một chiếc ly trống khác.
Dưới ánh nhìn của mọi người, tay phải cô nắm chặt lấy ly nước đầy, còn tay trái treo lơ lửng phía trên miệng ly.
Giây tiếp theo, nước trong ly lặng lẽ dao động rồi bắt đầu rung chuyển dữ dội, nó bay lên không trung rồi hội tụ lại thành một cột nước xoay tròn. Sắc trắng sữa mờ đục tan biến với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, sau đó cột nước mới rơi vào chiếc ly trống còn lại.
Toàn bộ quá trình diễn ra giống như đang ảo thuật, các tạp chất bị một sức mạnh vô hình sàng lọc sạch sẽ.
So với ban đầu, ly nước mới thu được không màu và trong suốt, tinh khiết vô cùng, trong khi dưới đáy ly cũ lại để lại một lớp cặn màu trắng hạnh.
Biên Quan Nguyệt cầm ly nước trong vắt lên và uống một ngụm thật sự.
Hoa Thanh Trì chú ý thấy sắc môi đỏ thắm vốn có của cô đã nhạt đi đôi chút.
Năm người họ trao đổi ánh mắt với nhau.
Điều này cũng giải thích được tại sao khi tìm thấy cô, tinh thần cô lại tốt như vậy, ngay cả quần áo và diện mạo cũng rất chỉnh tề.
"Coi như cô cũng có chút bản lĩnh. Giải trừ khế ước hôn nhân cũng được, nhưng nếu cô còn dám giở trò gì nữa thì tôi là người đầu tiên không tha cho cô đâu." Chúc Thương buông lời đe dọa nhưng tay lại mở quang não ra.
Dị năng của Biên Quan Nguyệt quả thật có giá trị thực tiễn. Hơn nữa, việc giải trừ khế ước hôn nhân vốn dĩ đã đúng ý anh, tội gì mà không làm.
"Ký rồi." Chúc Thương là người đầu tiên, hành động vô cùng dứt khoát.
Khóe miệng Tô Hành khẽ nhúc nhích, anh không hề đắn đo quá nhiều mà cúi đầu ký tên mình lên máy quang não.
Năm bản đơn xin đã được gửi lên quang não trong vòng mười phút.
Biên Quan Nguyệt nhìn dòng chữ "Đang xét duyệt" hiển thị trên máy quang não, trong lòng thở phào một cái vì mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn cô nghĩ.
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy đôi mắt xanh biếc của Dịch Tinh đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt lạnh lùng và hung bạo.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Biên Quan Nguyệt.
Nhưng khi nhìn lại lần nữa thì trong đôi mắt ấy chẳng còn gì cả, dường như mọi thứ chỉ là ảo giác.
Sau khi năm người nộp đơn, chưa đầy mười phút sau họ đã nhận được phản hồi từ quang não.
Một luồng hình ảnh nổi không gian ba chiều hiện lên phía trên máy quang não của sáu người, tỏa ra một màn sáng màu xanh nhạt trong khoang xe tối tăm.
Trên màn sáng, hình ảnh một cô gái dần dần ngưng tụ với đôi lông mày lạnh lùng và ánh mắt không chút hơi ấm, đó chính là chủ não quản lý toàn bộ hệ thống thông minh của Liên bang sau tận thế — Hồng Hoàng Hậu.
Cô ấy khẽ nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười máy móc.
"Chào buổi sáng, thưa tiểu thư Biên Quan Nguyệt. Và cả —" Ánh mắt của Hồng Hoàng Hậu quét qua năm người đàn ông trong khoang xe như đang kiểm kê hàng hóa, "Năm vị quý ông."
[Đã nhận được đơn xin giải trừ khế ước hôn nhân.]
[Mã số hồ sơ: A-β-HY-00003]
Giọng nói của Hồng Hoàng Hậu không hề có chút thăng trầm, các dòng mã số lướt đi cực nhanh trên màn hình để kiểm tra hồ sơ liên kết chip nhận dạng của sáu người và mọi thông tin hệ thống đã ghi lại trước đó.
[Kiểm tra thông tin người nộp đơn: Biên Quan Nguyệt, Lộc Văn Sanh, Dịch Tinh, Chúc Thương, Hoa Thanh Trì, Tô Hành. Kiểm tra yêu cầu giải trừ: Cả sáu bên đều nộp đơn tự nguyện, không có dấu hiệu cưỡng ép hay thông tin sai lệch.]
Chưa đầy mười giây sau, giọng nói trong trẻo của Hồng Hoàng Hậu vang lên.
[Dựa theo C.hương 12 Khoản 3 của "Luật Hôn nhân Liên bang", kết hợp với tình hình đặc biệt của thời mạt thế, qua đánh giá tổng hợp của hệ thống — đơn xin được chấp thuận thông qua.]
[Giải trừ liên kết máy quang não cá nhân của vợ chồng, giải trừ cưỡng chế chia sẻ tài sản, giải trừ quyền truy cập tương thông tại một số địa điểm... Từ nay về sau không còn bất kỳ điều khoản ràng buộc nào nữa.]
Dứt lời, máy quang não của sáu người cùng lúc rung lên, trên màn hình đồng loạt hiện ra thông báo "Giải trừ khế ước hôn nhân thành công".
Tín hiệu liên kết khế ước vốn có đã biến mất, chứng nhận tài sản thuộc về họ cũng ngay lập tức được hoàn trả vào tài khoản cá nhân.
Thành công rồi.
Trong mắt Chúc Thương hiện lên vẻ vui mừng không giấu giếm.
Biên Quan Nguyệt cụp mắt, cô khẽ nhấp một ngụm nước.
Dù sau khi mạt thế ập đến, luật pháp Liên bang chỉ còn là hư danh và không cần làm thêm bước này thì họ vẫn có thể đường ai nấy đi.
Nhưng một việc chỉ cần nhấn vài cái là xong này vừa có thể bày tỏ thái độ và thành ý không đeo bám của cô, lại vừa có thể coi là bước đột phá cho mối quan hệ hợp tác mà cô mong muốn, tội gì mà không làm cơ chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
