Hoa Thanh Trì liếc nhìn về phía Dịch Tinh một cái.
Sau đó, anh chậm rãi lên tiếng: "Dịch Tinh chẳng qua chỉ cho bọn họ một sự giải thoát nhanh chóng mà thôi. Ngay cả khi không có Dịch Tinh thì hai người đó cũng sẽ phải chết."
Ánh mắt Biên Quan Nguyệt hiện lên một tia ngạc nhiên, cô liền lục tìm trong ký ức của nguyên chủ để xác nhận mình không bỏ sót điều gì. Tuy nhiên, nguyên chủ cũng không hề biết câu trả lời cho chuyện này.
Cô thực sự không rõ Hoa Thanh Trì đã nhận ra từ bao giờ.
Chẳng lẽ biểu hiện của cô đối với hành động của Dịch Tinh quá rõ ràng hay sao?
Hoa Thanh Trì bắt gặp ánh mắt trong veo của cô thì hơi ngẩn người.
Sau khi lấy lại tinh thần, anh cân nhắc từ ngữ để đưa ra một lời giải thích.
Hoa Thanh Trì nói rằng hai người phụ nữ đó rõ ràng đã thực hiện ràng buộc não bộ với tên to con kia, hơn nữa hắn ta còn là bên nắm quyền kiểm soát.
Nghe xong, Biên Quan Nguyệt mới biết ở đây ngoài khế ước hôn nhân còn tồn tại một thứ gọi là "ràng buộc não bộ". Đây là một kiểu trói buộc sâu sắc và độc đoán hơn hẳn so với khế ước hôn nhân.
Tất nhiên, điều kiện để ràng buộc não bộ thành công là bên bị kiểm soát phải hoàn toàn tự nguyện.
Sở dĩ trong ký ức của nguyên chủ không có kiến thức về phương diện này là vì ban đầu nó được dùng để tăng thêm khoái cảm giường chiếu cho các cặp vợ chồng. Nhưng về sau nó dần bị biến tướng và để ngăn chặn những kẻ có ý đồ xấu lợi dụng, Chính phủ Liên bang đã ban lệnh cấm từ hơn một nghìn năm trước.
Ràng buộc não bộ còn có thể gọi là đánh dấu tinh thần, một cách ví von hình ảnh chính là đặt một quả bom vào biển tinh thần.
Chỉ cần bên kiểm soát nảy sinh ý định phá hủy biển tinh thần của người bị kiểm soát thì đối phương sẽ phải chịu đau đớn tột cùng. Biển tinh thần sẽ tan vỡ và nếu có tỉnh lại thì họ cũng chỉ còn là một kẻ ngốc.
Trong môi trường như hiện tại, kết cục dành cho những người phụ nữ trở thành kẻ ngốc là điều không cần nói cũng hiểu.
Hoa Thanh Trì còn nhắc đến việc, nếu tên to con kia không nảy ra ý định kích nổ quả bom đó thì hai người họ hoàn toàn có thể sống sót.
Nhưng hắn ta lại muốn kéo cả hai cùng chết chung với mình.
Ánh mắt Biên Quan Nguyệt hiện rõ vẻ thấu hiểu, điều này cũng giải thích tại sao Trần Nhân dù biết có thể sẽ chết nhưng vẫn lao thẳng vào họng súng của cô.
Cô không rõ lý do Hoa Thanh Trì lại tốt bụng phổ biến kiến thức này cho mình.
Với tính cách của nguyên chủ trước đây, hành động này chẳng khác nào đưa cho cô một con dao sắc.
Chẳng lẽ anh không sợ sau này cô tìm được phương pháp ràng buộc não bộ để áp dụng lên bọn họ sao?
Ánh mắt Hoa Thanh Trì dời từ đỉnh đầu xuống khuôn mặt Biên Quan Nguyệt. Anh nhìn cô chằm chằm không rời mắt rồi vờ như vô tình hỏi: "Cô học bắn súng từ bao giờ thế?"
Sau khi chính phủ gán ghép anh cho Biên Quan Nguyệt, anh đã cử người điều tra về người phụ nữ này. Chi tiết cuộc điều tra từ ngôi trường cô học cho đến hương vị món tráng miệng cô yêu thích, bao gồm mọi phương diện trong cuộc sống suốt mười chín năm qua.
Kết quả điều tra chưa từng nhắc tới việc cô đã từng học bắn súng.
Biên Quan Nguyệt biết anh đang nảy sinh nghi ngờ.
Cô bình tĩnh thu dọn túi y tế rồi nhìn thẳng vào mắt anh với ánh mắt thản nhiên: "Chúc Thương là vận động viên bắn súng mà. Trước khi kết hôn tôi muốn tìm hiểu về anh ta nên đã xem rất nhiều video thi đấu và luyện tập trên Tinh Mạng nên đã ghi nhớ."
"Vừa rồi là lần đầu tiên tôi dùng súng nên phát đầu không trúng. Sau khi có cảm giác và điều chỉnh lại tư thế thì mới bắn trúng được."
Lời giải thích của Biên Quan Nguyệt vô cùng hợp tình hợp lý.
Hoa Thanh Trì im lặng với ánh mắt phức tạp.
Chẳng lẽ đây thực sự là thiên phú bẩm sinh của cô sao?
Mặc kệ ánh mắt hoài nghi của Hoa Thanh Trì ở phía sau, Biên Quan Nguyệt quay trở lại chỗ ngồi của mình.
Cô đăng nhập vào quang não rồi lướt xem tin tức trên mạng nhưng không có gì đặc biệt.
Tiếp đó cô mở khung trò chuyện với cha mẹ và anh trai, nhưng những tin nhắn gửi đi vẫn hoàn toàn bặt vô âm tín.
Cô không thể liên lạc được với bọn họ.
Biên Quan Nguyệt nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở Tô Hành đang ngồi bên tay phải.
Ánh đèn ấm áp phản chiếu lên khuôn mặt với đôi lông mày sắc sảo và vẻ cương nghị chính trực của anh. Anh đang rủ mắt xuống và không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Tô Hành nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài mà hơi thất thần, trong phút chốc anh có ảo giác như được quay về thời thơ ấu.
Cũng vào một đêm mưa gió bão bùng như thế, anh nép mình trong căn nhà bằng đá và sắt của ông nội. Anh lắng nghe tiếng búa đập sắt của ông và lặng lẽ ngắm nhìn màn mưa rơi xuống từ mái hiên.
Mái nhà bị dột khiến gió lạnh tràn vào cùng nước mưa nhưng anh lại cảm thấy rất yên lòng.
Biên Quan Nguyệt vừa mới nhích người lại gần, đã thấy anh cảnh giác nhìn sang như muốn hỏi cô đang định làm gì.
Biên Quan Nguyệt chớp mắt rồi đưa khẩu súng trong tay đến trước mặt anh.
"Anh có thể dạy tôi cách thay băng đạn được không?"
Tô Hành nhìn Biên Quan Nguyệt, bóng dáng của chính mình đang phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô.
Kể từ khi quay lại, cô dường như đã ngoan ngoãn hơn rất nhiều.
Tô Hành im lặng nhận lấy khẩu súng, dặn cô hãy quan sát thật kỹ.
Biên Quan Nguyệt lập tức sát lại gần khiến Tô Hành cảm thấy hơi không thoải mái. Anh mím chặt môi, cố gắng kiềm chế ý định lùi lại phía sau.
Tô Hành hơi nâng hai tay lên, cố tình làm chậm tốc độ để hướng dẫn cô. Anh trình diễn hai lần cách tháo lắp băng đạn, nạp đạn, mở chốt an toàn và lên đạn.
Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng chuyên nghiệp và mượt mà.
Cuối cùng, anh đưa trả khẩu súng cho Biên Quan Nguyệt: "Thử lại một lần xem."
Tô Hành ngước mắt nhìn vì tưởng mình đã nói không rõ ràng.
"Khẩu súng này đưa cho cô dùng luôn rồi."
Biên Quan Nguyệt lại đưa tay ra phía trước một chút rồi nhẹ giọng nói: "Tôi biết."
Cô bổ sung thêm: "Khẩu súng này không có bộ giảm thanh nên khi dùng sẽ thu hút lũ zombie. Nó chỉ có thể dùng trong trường hợp khẩn cấp mà thôi."
Vừa rồi cô quyết định dùng súng thay cho thanh sắt là vì nhờ có tiếng mưa gió bão bùng bên ngoài che giấu.
Tô Hành nhìn cô một cách chăm chú, anh hơi ngạc nhiên khi thấy cô có thể suy nghĩ thấu đáo đến mức này.
Chỉ trong vài ngày không gặp mà cô đã trở nên lịch sự và hiểu biết hơn. Thậm chí cô còn giữ khoảng cách với năm người bọn họ và không còn bám lấy anh nữa.
Trong những ngày đó đã xảy ra chuyện gì với cô vậy?
Tô Hành thuận tay nhận lấy khẩu súng, vốn dĩ anh đã có ý định tự chế một bộ giảm thanh để lắp vào rồi mới đưa cho cô.
Khi nghĩ đến việc cô không có dị năng, đôi môi Tô Hành mím chặt.
Ít nhất là trước khi đến được Căn cứ Mãnh Hổ thì Biên Quan Nguyệt không thể chết trong tay bọn họ được.
Biên Quan Nguyệt nhạy cảm nhận ra vẻ khác lạ của Tô Hành, nhưng khi cô nhìn sang thì anh đã trở lại bình thường.
Thực ra cô không thể hiểu nổi chuyện này.
Rõ ràng là năm người bọn họ rất ghét cô, hoàn toàn có thể bỏ mặc cô để tự đi đến căn cứ. Tại sao họ lại phải đi tìm và, còn đối xử với cô vô cùng khoan dung như vậy?
Cô suy nghĩ vài giây rồi lên tiếng hỏi: "Thượng tá Tô, người nhà của anh có gửi tin nhắn cho anh không?"
Tô Hành hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của cô.
Anh trầm giọng trả lời: "Ừ, có. Sao thế?"
Biên Quan Nguyệt suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định nói ra: "Tôi không thể liên lạc được với gia đình."
"Anh có thể giúp tôi hỏi thăm một chút được không?"
Tô Hành là Thượng tá của lực lượng tuần tra hành tinh Apollo.
Là người của Chính phủ Liên bang nên chắc chắn anh sẽ biết được một số thông tin nội bộ.
Thái độ của Tô Hành rất bình thản, như thể anh đã dự đoán được là cô sẽ hỏi vấn đề này.
"Bác trai và bác gái đã rời đi bằng phi thuyền vào đêm thảm họa bùng phát. Còn cụ thể là đi đâu thì tôi cũng không rõ."
Biên Quan Nguyệt nghe đi nghe lại câu trả lời của anh, trực giác mách bảo cô có điều gì đó không ổn nhưng lại không thể nói rõ là gì.
Mặc dù câu trả lời không phải là điều cô mong muốn nhưng Biên Quan Nguyệt vẫn gật đầu cảm ơn theo thói quen.
Hành động cư xử quá mức lịch sự khách khí này khiến Tô Hành phải nhìn cô thêm vài lần nữa.
Cô gái này thực sự rất kỳ lạ.
Nhưng sự thay đổi này dường như đang theo hướng tốt đẹp hơn.
Bất kể cô có mục đích khác hay không, chỉ cần cô không gây rắc rối thì họ vẫn sẵn lòng mang theo một "cục nợ" như cô.
Biên Quan Nguyệt hơi cúi đầu, ngón tay cái bên phải vô thức mân mê hổ khẩu tay trái trong khi suy nghĩ đã bay đi xa.
Tô Hành là Thượng tá của lực lượng tuần tra hành tinh Apollo.
Hoa Thanh Trì là con trai út của gia đình họ Hoa, gia tộc giàu có nhất Thủ đô Tinh.
Dịch Tinh là nghiên cứu viên cao cấp của tập đoàn dược phẩm khổng lồ Hebe tại hành tinh Sel.
Lộc Văn Sanh là người thừa kế của một gia tộc trí thức lâu đời tại Thủ đô Tinh, đồng thời còn là huấn luyện viên chiến hạm tại Đại học Thánh Đặc.
Chúc Thương tuy không có bối cảnh thâm sâu như những người khác nhưng gia cảnh cũng rất sung túc.
Ngoại trừ gia đình của Tô Hành và Dịch Tinh ở quá xa thì kể từ khi tận thế đến nay, tại sao gia đình của những người còn lại vẫn chưa cử người đến tìm?
Nghĩ đến đâu là cô liền hỏi thẳng ra đến đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



