Ý thức được điều đó, Lâm Kiến Quân hiểu hôm nay hắn không thể ép họ rời đi như dự tính. Đành phải xuống nước: “Nếu cô không nghĩ cho tôi chút nào, thì tôi chỉ còn cách thử xem có thể xin cho mấy người vào nhà khách gia đình trong doanh trại hay không.”
Dứt lời, hắn quay người bỏ đi, trước khi đi còn liếc mấy đứa trẻ một cái, ánh mắt đầy trách móc, như thể đang nói tụi nó không nên tới đây gây thêm phiền phức.
Tiểu Xuyên mắt đỏ hoe như con thỏ, rúc vào người Hạ Mỹ Linh, thì thầm cầu khẩn: “Mẹ ơi, mình đi đi... Mẹ nhìn ông ta kìa, ông ấy khinh mình tới mức nào rồi.”
Hương Đào cũng không cầm được nước mắt. Ngay cả Đại Xuyên, dù thường ngày chậm hiểu, lúc này cũng cúi đầu, vẻ mặt nặng nề.
Anh Tử đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mình về đi...”
Hạ Mỹ Linh nhìn từng đứa con một. Chúng tuy nghèo khó, quê mùa, nhưng vẫn có lòng tự trọng. Ở kiếp trước, cô cũng từng giữ lòng tự trọng ấy bởi thế, Lâm Kiến Quân không muốn cô đến, cô liền không đến.
Nhưng giờ đây cô đã hiểu, con người sống trên đời không chỉ cần tự trọng, mà còn phải có bản lĩnh để sống. Chỉ tự trọng thôi thì không đủ.
“Về gì mà về?” Giọng Hạ Mỹ Linh chắc như đinh đóng cột
“Ông ta sinh các con ra, chẳng lẽ không phải chịu trách nhiệm gì sao? Trước kia là do mẹ nghĩ sai. Ông ta không gửi tiền về, mẹ vẫn có thể cày ruộng, vẫn nuôi nổi các con. Không chết đói là được. Nhưng nghĩ lại, tại sao mẹ phải làm một mình? Tại sao Lâm Kiến Quân không phải gánh phần nào?”
Cô hít sâu một hơi, ánh mắt lần lượt lướt qua từng khuôn mặt đang nghẹn ngào của lũ trẻ, rồi nhẹ giọng nói: “Trước khi Hương Đào chào đời, Lâm Kiến Quân tuy cũng chẳng đưa cho mẹ đồng nào, nhưng chưa từng lạnh nhạt với các con như bây giờ.”
Đại Xuyên đỏ hoe mắt, ký ức tuổi thơ ùa về khiến lòng cậu nghẹn lại. Cậu khẽ gật đầu, giọng nghèn nghẹn: “Vâng... Con nhớ hồi còn bé, cha rất thương con. Mỗi lần về quê thăm nhà, ông đều mang cho con đủ thứ ngon lành và đồ chơi.”
Tiểu Xuyên mở to mắt, ánh nhìn ngờ vực. Trong trí nhớ của cậu, từ lúc biết nhận thức, cha đã chưa từng tỏ ra gần gũi với mình.
Bỗng nhiên, Hạ Mỹ Linh bật cười lạnh: “Thay đổi lớn như vậy, mấy đứa chưa bao giờ tự hỏi lý do sao?”
Ba đứa trẻ đồng loạt quay sang nhìn cô.
Không còn muốn vòng vo, Hạ Mỹ Linh biết lúc này phải nói rõ mọi chuyện. Chỉ khi các con hiểu sự thật, họ mới có thể cùng cô đồng lòng đối mặt với những gì sắp tới.
“Mẹ nghi Lâm Kiến Quân đã có gia đình khác ở thành phố.”
Cô cứ nghĩ rằng khi nghe tin này, lũ trẻ sẽ sốc, sẽ đau lòng. Nhưng phản ứng của chúng lại vô cùng điềm tĩnh.
Tiểu Xuyên đỏ mắt, giọng khàn đặc: “Mẹ, mẹ bây giờ mới nhận ra à? Chúng con đã sớm cảm thấy có điều gì đó không ổn rồi.”
Dù là nhỏ nhất nhà, Hương Đào cũng từng nghe dân làng bàn tán sau lưng. Những lời xì xào về việc Lâm Kiến Quân ít khi trở về quê, ngày một xa cách. Con bé tuy còn nhỏ nhưng hiểu chuyện, chẳng bao giờ dám hỏi mẹ. Giờ phút này, nó chỉ biết ôm lấy cánh tay Hạ Mỹ Linh, ánh mắt đầy thương xót: “Mẹ đừng buồn... Mẹ còn có tụi con mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

