Hạ Mỹ Linh hất tay, nhờ có lớp chai dày nơi lòng bàn tay, hai cú tát dốc toàn lực chẳng khiến cô đau là bao. Ngược lại, trong lòng lại thấy hả hê. Lâm Kiến Quân không phải vẫn khinh cô quê mùa thô lỗ, không xứng với cái vẻ cao sang của Đinh Diễm Mai được hắn nuôi dưỡng ngoài kia hay sao? Vậy thì hôm nay, cô càng phải thô lỗ cho tới cùng.
“Lâm Kiến Quân, mấy mẹ con tôi đi cả ngày cả đêm mới đến được đây. Anh cố tình tránh mặt không ra đón, anh nói xem, có phải anh đã nuôi vợ bé con riêng trong thành phố rồi không?” Hạ Mỹ Linh dứt khoát lên tiếng trước, giành thế chủ động.
Lâm Kiến Quân khựng người, tim lập tức đập dồn dập như có trống đánh trong ngực. Hắn lập tức quát lên phản bác: “Hạ Mỹ Linh, cô đừng ăn nói linh tinh! Tôi làm xong việc là chạy ra ngay, ai cố tình tránh mặt các người chứ?”
Hạ Mỹ Linh chỉ tay về phía Anh Tử: “Anh Tử đang mang thai, chúng tôi vào thành là để đưa nó đi khám. Thai nó vốn không ổn, phải uống bao nhiêu thuốc mới đỡ được chút. Cũng may có chiến sĩ kia cho mượn cái ghế, con bé mới có chỗ ngồi nghỉ. Chúng tôi đợi anh hơn hai tiếng, nếu nó có chuyện gì thì sao đây hả?”
Câu nói ấy khiến Lâm Kiến Quân càng thêm khinh thường cô. Người đàn bà quê mùa này, càng già lại càng thô lỗ, nhìn mà ngán ngẩm.
Hôm nay hắn vừa mới lãnh lương, còn chưa kịp đưa cho Tiểu Đinh. Ánh mắt lướt qua Hạ Mỹ Linh và ba đứa con trông lam lũ bên cạnh, dù là con ruột, nhưng không lớn lên bên cạnh, chẳng có chút tình cảm gì. Hắn vốn đã ghét Hạ Mỹ Linh, thì những đứa con do cô sinh ra, hắn cũng chẳng ưa nổi.
Nhưng giờ người ta đã tìm đến tận cửa, dù trong bụng có ghét tới mấy, cũng phải giải quyết cho xong. Hắn đưa tay thọc vào túi quần, ước lượng lấy vài tờ rồi rút ra. Không ngờ rút quá tay, cả cuộn tiền bị kéo ra, rơi lả tả xuống đất.
Hạ Mỹ Linh khoanh tay đứng nhìn, thấy Lâm Kiến Quân lúng túng cúi xuống nhặt tiền. Toàn là tờ tiền mới cứng, nhìn sơ cũng phải bảy, tám tờ. Lâm Kiến Quân đã trung niên, người đẫy đà, lúc cúi xuống lộ nguyên cái mông to, nhìn mà chỉ thấy buồn nôn.
Nhặt xong, hắn nhét phần còn lại vào túi, đưa ra ba tờ tiền lớn, giọng gắt gỏng: “Cầm đi!”
Tiểu Xuyên trừng mắt nhìn hắn. Cái giọng điệu ấy của hắn khiến cậu cảm thấy máu tự trọng sôi ngược. Cậu hét lên: “Mẹ, mình không cần tiền của ông ta! Mẹ, mình đi thôi!”
Lâm Kiến Quân cau mày, khó chịu nhìn Tiểu Xuyên, ánh mắt sắc lạnh. Hắn quay sang mắng Hạ Mỹ Linh: “Cô dạy con kiểu gì vậy? Một chút lễ phép cũng không có!”
Tiểu Xuyên còn định cãi, nhưng Hạ Mỹ Linh đã chen lời trước: “Làm sao trách Tiểu Xuyên được? Đứa nhỏ này có cha mà cũng như không, người ta có cha dạy, nó thì không.”
Mặt Lâm Kiến Quân đỏ bừng vì tức, nhưng không thốt nổi một lời phản bác. Hắn có từng dạy dỗ mấy đứa trẻ này không? Không. Chính hắn cũng phải thừa nhận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
