Đi? Đừng đùa.
Kiếp trước, Lâm Kiến Quân gần như biến mất khỏi cuộc đời họ. Bao năm qua, cô một mình gánh vác cả nhà, còn hắn thì ung dung tự tại.
Kiếp này cô sẽ không để hắn sống yên như vậy nữa.
Cắt đứt quan hệ? Từ nay lũ nhỏ không liên quan gì đến hắn nữa? Không, không đời nào Hạ Mỹ Linh lại để Lâm Kiến Quân được dễ thở như thế.
Lâm Kiến Quân cầu còn không được chuyện đó hắn vẫn mong mình là trai tân, chưa vợ chưa con, để thảnh thơi mà theo đuổi Đinh Diễm Mai. Giờ hắn là cán bộ cấp trung đoàn, nếu dám bỏ người vợ tào khang thì chắc chắn sẽ bị kỷ luật nặng, con đường thăng tiến cũng coi như chấm dứt. Kiếp trước, vì lo điều tiếng, hắn đã nhẫn nhịn mãi đến tận lúc nghỉ hưu mới dám về thẳng thắn đề nghị ly hôn.
Hạ Mỹ Linh không hề tha thiết gì cái danh “vợ Lâm Kiến Quân”, nhưng những gì con cô xứng đáng được hưởng một xu, cô cũng không để thiếu!
Một chiếc xe jeep quân dụng từ xa chạy đến, chậm rãi dừng lại khi đi ngang qua chốt gác.
Cửa kính hàng ghế sau từ từ hạ xuống. Đầu tiên lộ ra là chiếc mũ kê-pi với vành rộng, tiếp theo là một đôi mắt nghiêm nghị, sâu lắng và đầy uy quyền. Khi cửa xe hạ hẳn, một gương mặt chững chạc, rắn rỏi hiện ra.
Mấy chiến sĩ trực gác lập tức đứng nghiêm chào theo điều lệnh. Người kia khẽ gật đầu đáp lễ rồi hỏi: “Chuyện gì thế này?”
Đúng là cảnh tượng mấy mẹ con Hạ Mỹ Linh đứng chen chúc với đống hành lý ở cổng rất gây chú ý. Ngay cả một vị lãnh đạo lớn như vậy cũng phải dừng lại hỏi han.
Chiến sĩ gác vội nghiêm người, giọng dõng dạc: “Báo cáo sư trưởng! Đây là người nhà của trung đoàn trưởng Lâm Kiến Quân, đang chờ anh ấy ra đón!”
Hạ Mỹ Linh nghe vậy sững người, không ngờ người đàn ông vừa rồi lại chính là sư trưởng cấp trên trực tiếp của Lâm Kiến Quân.
“Đợi bao lâu rồi?” Sư trưởng hỏi tiếp, giọng trầm nhưng đầy uy nghi.
Chiến sĩ kia hơi khựng lại, vì anh ta mới vừa thay ca nên thật tình không rõ họ đã đến từ lúc nào.
Hạ Mỹ Linh liền lên tiếng: “Báo cáo lãnh đạo, chúng tôi đã chờ hơn hai tiếng rồi ạ.”
Nghe vậy, sư trưởng cau mày. Lông mày ông vốn đậm, vừa nhíu lại đã in hằn rõ một chữ "xuyên" giữa trán, khiến khí thế càng thêm lạnh lẽo. Ông không nói gì thêm, chỉ nghiêng đầu dặn gì đó với người tài xế, chiếc jeep lập tức phóng đi.
Nhìn theo chiếc xe khuất bóng, Tiểu Xuyên tức tối gào lên:
Cô đã cho con dâu uống thuốc bổ, tình hình mới đỡ được chút, không thể để ngồi phơi nắng mãi mà đổ bệnh. Hay là... hôm nay trước cứ tìm một nhà khách ở tạm.
Đang định thu dọn đồ đạc dẫn mấy đứa nhỏ rời đi, thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường nhựa. Dù khoảng cách khá xa, mặt mũi còn chưa nhìn rõ, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt, cô đã biết đó chính là Lâm Kiến Quân. Dù hắn có hóa thành tro, cô vẫn nhận ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
