Quả nhiên chẳng mấy chốc, bà Lâm tiu nghỉu quay về. Vợ của Kiến Dân nổi tiếng đanh đá, còn chẳng thèm mở cửa cho mẹ chồng vào.
Con heo được bán với giá năm mươi tư đồng. Gã đồ tể sợ cô đổi ý, vừa trao tiền xong liền nhanh chóng dắt heo rời đi.
Bán heo, bán lúa, cộng thêm sáu mươi đồng còn sót lại từ khoản tiền trước ông bà Lâm đưa cho Anh Tử mua thuốc, hiện giờ Hạ Mỹ Linh cầm trong tay tổng cộng ba trăm bảy mươi tư đồng. Nhưng tiền mua heo giống và giống lúa hồi đầu xuân là vay mà có, chưa kể còn nợ nhà mẹ đẻ tám mươi đồng phải trả.
Tuy là người giỏi trồng trọt nhất vùng, nhưng nhà thì ít nhân lực, sính lễ để Đại Xuyên lấy vợ cũng là tiền đi vay. Vài năm nay cô vừa làm vừa trả nợ, năng suất lúa luôn cao nhất làng, thế mà nhà vẫn quanh năm thiếu gạo. Mỗi năm trồng được mấy nghìn ký lúa nước, nhưng đến bát cơm trắng còn chẳng có mà ăn, phần lớn thời gian chỉ sống bằng ngũ cốc tạp.
Chỉ trừ ông bà Lâm ngày ba bữa đều đòi ăn cơm trắng.
Trước kia Hạ Mỹ Linh còn hiếu thảo, hai người già cứ kêu hết bệnh này đến bệnh kia, suốt ngày than yếu mệt không làm được việc, mà lúc đó con còn nhỏ, cô không muốn phiền cha mẹ chồng nên một mình gánh hết việc đồng áng. Bốn mươi tuổi đầu mà trông như người năm mươi, cứ còng lưng chịu đựng suốt hơn mười năm.
Chỉ có Tiểu Xuyên là nhìn rõ mọi chuyện. Từ nhỏ đã biết ông bà nội chỉ giả bệnh để ăn bám mẹ mình. Nhưng cậu còn nhỏ, nói không ai nghe, chỉ biết âm thầm giúp mẹ những việc nhỏ, trong lòng thì ngày càng oán hận hai ông bà lười biếng chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng.
Cả người ông Lâm hôi hám mùi phân heo, tức tối chạy thẳng lên nhà trưởng thôn đòi công bằng.
Chuyện Hạ Mỹ Linh bán thóc, ngay cả Đại Xuyên cũng không hề hay biết. Đến lúc mọi việc đã xong xuôi, đầu óc cũng nguội lại, cậu mới hoảng hốt hỏi: “Mẹ! Mẹ bán hết thóc rồi thì nhà mình sắp tới lấy gì mà ăn?!”
Hạ Mỹ Linh liếc nhìn con trai, hạ giọng nói: “Vào phòng rồi mẹ nói cho nghe.”
Trong phòng, Anh Tử đã nằm không yên. Nếu không phải trước đó mẹ chồng dặn kỹ, bảo dù có chuyện gì cũng không được bước ra khỏi giường, thì lúc ầm ĩ nãy giờ cô ấy đã chạy ra ngoài từ lâu rồi.
“Vào đó làm gì ạ?” Hương Đào hỏi, giọng trong veo.
Hạ Mỹ Linh đáp chậm rãi: “Cha mấy đứa ở thành phố sống yên ổn bao nhiêu năm nay rồi, cũng đến lúc phải làm tròn trách nhiệm làm chồng, làm cha.”
Cả đám con nhìn nhau, mắt mở trừng ngạc nhiên. Bởi vì trước kia, gia cảnh khốn khó đến mức không đủ tiền cho lũ trẻ đi học, mẹ cũng chưa từng nói đến chuyện đưa cả nhà lên tìm cha.
Một lúc lâu không ai cất lời. Mãi sau, Đại Xuyên mới dè dặt nói: “Nhưng tụi con đâu có việc gì, vào thành phố rồi làm gì để sống?”
Không ngờ người phản ứng mạnh nhất lại là Tiểu Xuyên.
“Con không muốn đi thành phố.”
“Sao vậy?” Hạ Mỹ Linh hơi sững lại. Ngày trước chính nó là đứa nhiều lần đòi đi tìm cha nhất.
Tiểu Xuyên cười khẩy, giọng lạnh băng: “Bây giờ tụi con đã lớn, không cần dựa vào ông ấy nữa. Vào đó để làm gì?”
Tiểu Xuyên vừa mới bỏ học hồi đầu năm. Vì không kham nổi học phí, mẹ đành cho cậu nghỉ. Dù đã tiết kiệm hết mức, một học sinh cấp hai như cậu mỗi năm cũng tốn ít nhất hai trăm đồng cho học phí, sinh hoạt và chỗ ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

