Đang miên man suy nghĩ, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Chẳng mấy chốc, Lục Bùi Phong trong bộ hỷ bào màu đỏ thẫm đã được mọi người hộ tống tiến vào hỉ phòng.
“Đại ca, mau xốc khăn voan lên đi, ta muốn xem tẩu tẩu!”
“Nghe nói tẩu tẩu là một nữ tử tài sắc song toàn ở kinh thành, nàng nhất định đẹp lắm! Đại ca, nhanh lên, đừng để tẩu tẩu đợi lâu!”
Lục Bùi Phong bị bốn đệ đệ muội muội mới cao đến chân mình đẩy tới trước mặt Tống Minh Diên, từng ánh mắt lấp lánh nhìn nàng, còn háo hức hơn cả tân lang chính thức.
Khăn voan vừa nhấc, trước mắt bỗng hiện lên một dung nhan kiều diễm.
Tân nương khoác áo cưới đỏ thắm, làn da tuyết trắng, môi đỏ, hàm răng đều đặn, chỉ hơi hé môi cười, đôi mắt đào hoa liễm diễm ánh lên, đẹp không gì sánh nổi.
Bốn tiểu hài đồng trực tiếp ngẩn ngơ.
“Oa ——”
“Tẩu tẩu đẹp quá đi, nhưng sao gầy thế này? Có phải phủ thái phó không cho tẩu tẩu ăn đủ không?”
Bọn chúng vốn chưa từng gặp qua Tống Minh Yên, nên cũng không biết tân nương tử trước mắt đã bị tráo đổi.
Chỉ có ánh mắt Lục Bùi Phong dần trở nên u ám, khí lạnh quanh người tỏa ra nặng nề.
Nếu đổi là người khác, sớm đã bị ánh nhìn sắc bén như dao của hắn dọa đến run sợ, nhưng Tống Minh Diên lại chẳng tỏ vẻ gì, dường như không hề nhận ra.
Nàng ngồi ngay ngắn trên giường hỉ, không tránh không né, còn công khai đánh giá hắn.
Nam tử dáng người cao lớn như tùng, khí thế tráng kiện như ánh dương, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan khắc sâu, ánh mắt lạnh sắc như ưng, mũi cao và sắc nét.
Tuấn tú thì rất tuấn tú, lạnh lùng cũng rất lạnh lùng.
Không hổ danh là tướng quân, sát khí trên người quả thực nặng.
Nàng thấy mấy hài đồng còn dễ thương hơn.
Tống Minh Diên nhìn về phía bọn trẻ, nói đùa: “Đại ca của các ngươi thật hung dữ a! Hắn có phải có ý kiến với ta không?”
Không khí trong hỉ phòng đột ngột trầm xuống, hỉ bà và nha hoàn đồng loạt cúi đầu, không dám thở mạnh.
Trong lòng mọi người âm thầm bội phục dũng khí của Tống Minh Diên.
Nàng đúng là dám nói thật đấy!
Đám hài đồng nghe vậy lập tức nghiêm mặt, cùng nhau mạnh dạn đứng về phía Tống Minh Diên.
Lục Bùi Phong tỏ vẻ bất mãn, đệ đệ hắn liền oán trách ngay: “Đại ca, sao huynh có thể lạnh lùng với tẩu tẩu như vậy! Nương từng nói, yêu thương thê tử mới là nam nhân tốt!”
“Đúng đấy, nếu huynh dọa tẩu tẩu chạy mất, về sau chẳng còn ai sinh con cho huynh, cuối cùng lại chẳng có con nối dõi đấy!”
“Tẩu tẩu đừng sợ, nếu đại ca đối xử không tốt với tẩu, chờ ta trưởng thành, ta sẽ cưới tẩu, nhất định đối đãi với tẩu thật tốt!”
Tống Minh Diên nhịn cười đến lợi hại, trong lòng thầm nghĩ, thiếu tướng quân Lục gia này thật là được nuôi dạy tốt, đám tiểu tử này cũng quá dễ thương!
Nhìn thấy sắc mặt Lục Bùi Phong càng ngày càng đen, nàng đưa tay xoa đầu một tiểu tử, nén cười nói: “Các ngươi trước ra ngoài đi, để ta và đại ca các ngươi nói chuyện riêng. Nếu nói không xong, ta gả cho các ngươi cũng được.”
Bốn đôi mắt đen láy lập tức sáng rực.
“Vậy… vậy được rồi!” Mấy tiểu tử đỏ mặt, thẹn thùng gãi đầu.
“Tẩu tẩu yên tâm, chúng ta nhất định sẽ phụ trách! Ta sẽ là đại phu quân của tẩu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)