Nể tình cô gái này tự mình đến nộp chỉ tiêu, nữ cán bộ bèn nói thêm một câu.
Nguyễn Thư Hiện ưỡn bộ ngực nhỏ, vẻ mặt đầy tự hào: “Vâng ạ, hai chị em chúng tôi, một người đến Bắc Đại Hoang, một người đến Đại Tây Bắc, cùng nhau chung tay vì nhân dân phục vụ, kiến thiết nông thôn mới tươi đẹp.”
Nghe vậy, ánh mắt của bà thím kia thoáng chút kỳ lạ rồi lập tức trở nên nghiêm túc, kính nể. Bà đóng một cái “cộp” lên con dấu.
Sau khi cầm 250 đồng tiền trợ cấp xuống nông thôn, Nguyễn Thư Hiện thầm “chậc chậc” trong lòng. Quả nhiên là nơi gian khổ nhất của tổ quốc, tiền trợ cấp xuống nông thôn còn nhiều hơn gấp đôi so với đi tỉnh Hắc.
Cô biết với mức độ cưng chiều Nguyễn Bảo Châu của ông nội, ông ta có vạn vạn cái không thể nào để ả đi xuống nông thôn. Hoặc là ông ta phải vứt cái mặt mo này đi để dùng quan hệ, hoặc là tìm một đứa cháu khác trong nhà đi thay, tệ nhất thì cũng là gửi ả đi nửa năm rồi tìm một công việc, chạy chọt quan hệ để đưa ả về thành phố.
Nhưng... đó là chuyện khiến lão già đáng ghét kia phải đau đầu, liên quan gì đến Nguyễn Thư Hiện đang đi “xén lông cừu” chứ?
Ra khỏi Ban Thanh niên trí thức, cô ngẩng đầu nhìn trời, thời gian không còn sớm nữa. Cô gạt bỏ ý định đến Cung Tiêu Xã mua bán để dạo trung tâm thương mại, ngày mai rảnh rỗi sẽ tiếp tục sắm sửa vật tư sau, ở nhà vẫn còn một vở kịch lớn sắp sửa trình diễn.
Quyết định xong, Nguyễn Thư Hiện đi đến nhà hàng quốc doanh, nở một nụ cười ngọt ngào với bà thím nhân viên sau quầy cửa sổ.
“Đồng chí ơi, cho tôi mười cái bánh bao thịt, năm phần thịt kho tàu, năm phần cá hố kho, nửa cân cơm trắng, nửa cân lòng cừu xào ạ. Cảm ơn!”
Cô lấy mấy cái hộp cơm từ trong gùi ra, ra hiệu là mình mua mang về.
Nào ngờ bà thím kia trợn trừng mắt, trong lòng thì thầm “hồ ly tinh ở đâu ra vậy”, mặt ngoài thì tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Cô tưởng đây là cái chợ à, muốn mua bao nhiêu thì mua hả? Cô mua hết rồi thì người xếp sau ăn cái gì?”
“Muốn mua bao nhiêu thì mua á?” Nắm bắt được trọng điểm, Nguyễn Thư Hiện vội vàng cảm ơn rồi lại lôi thêm năm cái hộp cơm nữa ra.
“Vậy phiền đồng chí cho tôi thêm 10 cái bánh bao, mười phần sủi cảo thịt cừu, với hai bát mì thịt bò nữa ạ.”
Bà thím: “???”
Bộ không hiểu tiếng người hả?
Bà ta vừa định đuổi cô đi, Nguyễn Thư Hiện đã không chịu: “Chính miệng bà nói là muốn mua bao nhiêu thì mua mà. Bà không bán thì chúng ta cứ cù cưa ở đây, cù cưa cả ngày, đợi tôi mệt rồi, tôi sẽ đi khiếu nại bà.”
Giữa những ánh mắt phẫn nộ và những lời chửi mắng rủa xả của mọi người xung quanh, Nguyễn Thư Hiện đã đạt được mục đích ăn bữa cơm này trong cảnh gà bay chó sủa, kiên quyết giả vờ không hiểu tiếng người.
Ăn uống no nê, cô đạp xe về nhà. Trong tòa nhà gạch hai tầng nhỏ lúc này đã có không ít người. Con cháu trong nhà, ngoại trừ những người đi làm nhiệm vụ bên ngoài hoặc có việc bận không về kịp, về cơ bản đều đã có mặt đông đủ.
Nguyễn Thư Hiện đẩy cửa bước vào, cô đang vác một cái đồng hồ lớn trên vai, đặt “bịch” cái đồng hồ xuống đất, nghênh đón ánh mắt hoặc khinh bỉ, hoặc chán ghét, hoặc xem kịch vui của mọi người, cô cất giọng sang sảng:
“Ông nội! Cháu gái về tặng đồng hồ (tiễn chung) cho ông đây!”
“Lôi nó, lôi nó ra khỏi đây cho lão già này.”
Anh họ cả và anh họ ba lần lượt tiến lên vỗ ngực cho ông cụ thuận khí. Nguyễn Thư Hiện đứng trơ trọi một mình trước cửa, cô cố tình nói nhỏ với âm lượng đủ để mọi người đều nghe thấy:
“Nhưng mà... nhưng mà cái đồng hồ này đã “tiễn” ba đời chủ nhân rồi, là đồ cổ thật một trăm phần trăm đó ạ!”
Nói rồi cô tắt phụt đèn trong nhà, mặt đồng hồ lập tức phát ra ánh sáng xanh huỳnh quang, dọa cho các cô các bác một phen hú hồn hét toáng lên.
Đợi đến khi đèn được bật sáng trở lại, ông cụ là người biết hàng, cuối cùng cũng không nói gì, chủ yếu là vì ông ta đã nhìn ra đây đúng là một món đồ cổ của phương Tây thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
