Người chiến sĩ giao thức ăn phải dùng toàn bộ nghị lực để kiềm chế bản thân không nhìn, không ngửi, không nghĩ ngợi.
Cậu ta sợ bản thân sẽ ăn vụng mất.
Giao thức ăn xong, cậu ta liền chạy đi ngay lập tức.
Thừa Phóng cầm hộp giữ nhiệt chứa thức ăn và nước, đứng ngẩn người trước cửa.
Chợt nhận ra điều gì đó, anh ấy lập tức chạy đến bên cạnh con gái.
"Lâm Lâm, mau, mau tỉnh dậy uống nước đi con."
Đứa nhỏ hé mở đôi mắt tạo thành một khe hẹp.
"Nước..."
Giọng nói khô khốc, đôi môi nứt nẻ.
Cô bé đã đói đến mức ý thức dần trở nên mơ hồ.
Thừa Phóng lập tức bưng bát nước đến bên miệng đút cho con gái.
Nếm được vị nước.
Bản năng khao khát sống sót trỗi dậy, Thừa Lâm bắt đầu uống từng ngụm lớn.
Đây không phải là thứ nước tan từ băng tuyết vừa tanh vừa hôi lại nồng nặc mùi rỉ sét, mà là dòng nước ngọt lành, vô cùng ngon miệng!
Uống cạn một bát nước.
Đôi môi đứa nhỏ không còn nứt nẻ nữa, đôi mắt cũng đã có sức để mở to.
Cô bé nhìn bát không, rồi lại nhìn bố.
Trong lòng buồn bã đến mức muốn bật khóc.
"Phải làm sao đây bố ơi, con uống hết sạch rồi, không phần lại cho bố chút nào."
Thừa Phóng lại có cảm giác như mình vừa dạo một vòng từ cõi chết trở về.
Con gái anh ấy sống lại rồi!
Chắc chắn là điều đáng an ủi nhất trên đời.
Dù anh ấy cũng đang khát đến khô cả cổ, nhưng trong lòng vẫn ngập tràn hạnh phúc.
"Bố không khát, bố không khát chút nào đâu."
"Lâm Lâm, con xem đây là cái gì?"
Anh ấy cẩn thận gắp ra một miếng thịt đùi gà.
Đây là phần ngon nhất mà mọi người đã đặc biệt giữ lại.
Thừa Lâm đã ngửi thấy mùi thịt gà thơm nức mũi, cô bé mở to hai mắt, nước bọt bất giác ứa ra.
"Đây là... thịt phải không ạ?"
Cô bé hít lấy hít để vài hơi thật sâu, nhưng lại đẩy miếng thịt về phía miệng Thừa Phóng.
"Bố mau ăn đi, bố đang bị thương mà, bố ăn đi..."
Trái tim Thừa Phóng dâng lên một cõi chua xót xen lẫn nghẹn ngào, đây là cô con gái ngoan của anh ấy, đứa con gái ngoan ngoãn tuyệt vời nhất trên đời.
"Ngốc ạ, con xem trong bát vẫn còn rất nhiều mà, con nếm thử trước xem có ngon không nhé."
Anh ấy lại đẩy miếng thịt về phía con gái.
Dù sao thì Thừa Lâm cũng mới tám tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, hành động nhường miếng thịt gà ban nãy đã vắt kiệt chút ý chí cuối cùng của cô bé.
Thấy trong bát quả thực vẫn còn không ít thịt gà, cô bé không chần chừ thêm nữa, há miệng cắn ngay một miếng.
Đứa nhỏ vừa mới ăn một miếng, đã hoàn toàn không thể dừng lại được nữa.
Hu hu hu, ngon quá, ngon tuyệt vời luôn!
Món ngon tuyệt đỉnh chưa từng được nếm thử bao giờ!
Cô bé ăn ngấu ăn nghiến miếng thịt, cơ thể dường như cũng reo vui theo, cả người bắt đầu trở nên ấm áp lạ thường.
Thật dễ chịu quá đi mất!
"Uống chút nước canh đi con."
Thừa Phóng đưa bát nước canh gà vàng óng đến bên miệng con gái.
Thừa Lâm uống một ngụm.
Cái miệng nhỏ nhắn chóp chép nếm vị, trong đôi mắt đã ánh lên tia rạng rỡ.
"Nước canh ngon quá, thơm quá đi mất, bố cũng uống một chút đi!"
Thừa Phóng đưa bát lên miệng, làm bộ như đang uống, nhưng thực chất lại không hề nuốt giọt nào.
Thừa Lâm tinh ý phát hiện ra, liền bĩu môi giận dỗi.
"Nếu bố không uống, con cũng không thèm uống nữa đâu!"
Thừa Phóng đành bất lực, chỉ có thể nhấp một ngụm.
Cả người anh ấy lâng lâng như đang đứng giữa bầu trời pháo hoa rực rỡ, bồi hồi nhớ lại năm hai mươi tuổi, khoảnh khắc lần đầu tiên gặp gỡ mẹ của Thừa Lâm...
"Ngon lắm đúng không bố? Hì hì."
Thừa Phóng gật đầu:
"Ngon vô cùng."
Thừa Phóng nhân cơ hội đó đút thêm cho con gái vài miếng thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)