Hắn lặng lẽ nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh nhạt, thấy nàng mãi không phát giác, lúc này mới vươn tay nắm lấy cổ tay nàng.
Ngón tay đang siết chặt chiếc khăn tay của Vân Vãn bỗng cứng đờ, nàng ngây ngốc ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt Tạ Thính Vân đã không còn vẻ mê mang của ngày hôm qua, đôi mắt đen láy một mảnh thanh minh, trầm tĩnh đến mức không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Vân Vãn bỗng cảm thấy chột dạ: “Huynh tỉnh rồi?”
“Ừm.” Hắn buông tay, liếc thấy động tác của nàng, nên tự nhiên tiếp nhận chiếc khăn tay: “Ta tự làm.”
“À, vậy thì…”
Hỏng rồi, chứng sợ hãi khi lâm vào cảnh lúng túng lại tái phát rồi. Thông thường sau khi trải qua tình một đêm, người ta sẽ nói gì nhỉ? Chết tiệt, trước giờ nàng có tình một đêm nào đâu.
Vân Vãn lúng túng đến mức ngón chân gần như bấu chặt xuống đất, cứng nhắc đứng lên: “Vậy ta đi kiếm gì đó ăn!” Nói xong câu này, nàng sợ phải đối mặt với Tạ Thính Vân nên lập tức chạy biến.
Tạ Thính Vân dõi theo bóng lưng nàng ngày một xa dần. Hắn co một chân lên, lười biếng đặt cánh tay lên đầu gối, mái tóc vẫn còn rối loạn, dấu vết lưu lại xung quanh nhắc nhở hắn về sự hoang đường của hai ngày qua.
Tuyệt Thế Hảo Kiếm thấy hắn tỉnh lại, lập tức bay đến bên chân, cọ cọ thân thiết.
Có câu: “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.”*
*Tự nhiên mà tỏ ra ân cần, không phải là chuyện gian trá thì cũng là tính trộm cắp.
Từ sau khi thất bại trong lần độ kiếp một tháng trước, Tuyệt Thế Hảo Kiếm luôn khinh thường hắn, ngay cả lúc xuống núi từ nơi bế quan cũng là hắn tự mình đi bộ. Hiện tại lại bày ra bộ dạng thân thiết thế này, chỉ có một lý do duy nhất.
Tạ Thính Vân đặt tay lên đan điền, quả nhiên cảm nhận được một tia chân khí đang lưu chuyển. Kim đan vốn đã vỡ nát vậy mà lại khôi phục một cách kỳ lạ, tu vi bị mất đi đang chậm rãi quay về.
Nghĩ vậy, Vân Vãn an tâm săn bắt.
Trong rừng núi có nhiều quả dại, dã thú cũng không ít. Thỏ thì chạy quá nhanh, khó bắt, nàng gạt chúng sang một bên. Cá thì nhiều nhưng dinh dưỡng không đủ. Nàng muốn tìm thứ gì đó bổ dưỡng hơn cho Tạ Thính Vân, chẳng hạn như hươu. Đang cân nhắc thì một con hươu rừng nhàn nhã lọt vào tầm mắt nàng.
Ánh nắng xuyên qua bóng cây, lười biếng trải dài trên nền cỏ. Con hươu nhỏ bé chậm rãi nhấm nháp đám cỏ xanh dưới đất, thỉnh thoảng ngó nghiêng xung quanh, đôi khi còn phe phẩy đôi tai, cảnh tượng trông vừa sống động lại thuần khiết.
Vân Vãn chỉ nhìn thoáng qua, ánh mắt đã dừng trên cặp sừng của nó.
Tốt lắm, là hươu đực. Vấn đề là làm sao bắt được nó.
Nàng lục lọi trong túi trữ vật một hồi, giữa đống tạp vật linh tinh, cuối cùng cũng tìm được một bình thuốc mê. Nàng trộn thuốc mê vào dã quả, thu dọn đồ đạc rồi cẩn thận tiến đến gần con hươu.
Hươu rừng lập tức cảnh giác, quay đầu nhìn sang.
Đôi mắt nó vô cùng đẹp, sắc lục phỉ thúy nhàn nhạt, trong veo không chút tì vết. Khoảnh khắc ấy, bỗng Vân Vãn có chút không nỡ ra tay. Nhưng sự do dự ấy chẳng kéo dài bao lâu bị một tiếng gầm rú sắc nhọn phá tan.
Vân Vãn bị chấn đến ù cả tai, giật mình nhận ra âm thanh kia chính là phát ra từ con hươu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



