Tạ Thính Vân không đáp lời, thân thể lảo đảo hai cái ngay tại chỗ.
Thấy hắn sắp ngã, Vân Vãn vội vàng đứng dậy đỡ lấy. Dù cách một lớp tay áo rộng, nàng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nóng rực tỏa ra từ người nam nhân.
Vân Vãn cau mày, lo lắng hỏi: “Tạ Thính Vân, huynh không sao chứ?”
Hắn không nói lời nào, hơi thở khẽ gấp gáp. Vân Vãn nhìn thấy hai gò má của Tạ Thính Vân đã nhuộm sắc đỏ, nhịp thở cũng trở nên rối loạn.
Cuộc đào thoát khiến mái tóc vốn được buộc chỉnh tề trở nên rối tung, hai lọn tóc mai xõa xuống gò má, khiến gương mặt vốn lạnh lùng thêm vài phần mệt mỏi.
Nhìn qua đã thấy hắn đang đè nén sự khó chịu trong người, ấn đường nhíu chặt, đôi mắt dài phủ một tầng sương mờ.
Vân Vãn cẩn thận tiến lại gần: "Nội thương hay sao?"
Không đúng.
Quỷ nữ tới kịp lúc, trước khi Úc Vô Nhai kịp tiếp cận thì cả hai đã chạy thoát đến đây. Nếu vậy...
Đồng tử Vân Vãn co rút lại, vỗ mạnh hay tay: "Có phải Kim Đan đã phát huy tác dụng rồi không?"
Nghe nàng nói, trong mắt Tạ Thính Vân có chút mờ mịt.
"Huynh cảm thấy thế nào rồi?"
"Nóng."
Giọng hắn khàn đặc, chỉ thốt ra một chữ.
Tạ Thính Vân cảm thấy nóng.
Ngũ tạng lục phủ như bị lửa thiêu đốt, thậm chí ngay cả từng lỗ chân lông cũng cảm nhận được cơn nóng bức bối. Đây là một loại cảm giác hắn chưa từng trải qua, thậm chí so với tám mươi mốt đạo thiên lôi khi độ kiếp giáng xuống người hắn còn khó chịu hơn gấp bội.
Cơn nóng hừng hực mỗi lúc một dữ dội, Tạ Thính Vân theo bản năng đưa tay kéo lỏng vạt áo, cổ hắn cũng đã đỏ bừng, từng giọt mồ hôi li ti rịn ra từ làn da, men theo đường nét cổ mà chậm rãi rơi xuống hõm xương quai xanh.
Vân Vãn vẫn tràn đầy mong đợi: "Vậy huynh có cảm giác tu vi tăng lên không?"
Tu vi?
Tạ Thính Vân thử dẫn khí trong cơ thể vận hành một vòng tiểu chu thiên nhưng khi luồng khí vừa tràn đến đan điền thì lập tức bị một lực cản chặn lại, ngay sau đó, bụng dưới truyền đến một cơn đau nhói, một luồng mùi tanh xộc thẳng lên cổ họng.
Hắn nghiêng đầu, dùng tay áo che miệng, khẽ ho hai tiếng, một vệt đỏ thẫm lập tức loang ra trên ống tay áo, tựa như từng đóa mai máu nở rộ. Cũng may vải áo có màu sẫm, vết máu không quá rõ ràng. Hắn lặng lẽ lau đi vệt máu bên khóe môi, chậm rãi dựa vào tường ngồi xuống.
"Kim Đan đó, ai đưa cho ngươi?"
Vân Vãn không chút nghĩ ngợi đáp: "Là Quỷ nữ tỷ tỷ."
Quỷ nữ...
Tạ Thính Vân cổ họng khẽ nghẹn, nhất thời á khẩu.
Sinh thời, Quỷ nữ lưu lạc chốn thanh lâu hồng trần, sau khi chết đi, tất nhiên con đường tu luyện cũng liên quan đến nam nữ chi đạo. Kim Đan này có tác dụng gì... không cần nói cũng hiểu.
Lúc này, Vân Vãn cũng dần nhận ra vấn đề.
Nàng nhớ lại lời Quỷ nữ nói với mình khi ấy: "Đây là bảo vật có thể khiến nam nhân trở nên mạnh mẽ hơn."
Chẳng lẽ...
Cái gọi là "trở nên mạnh mẽ hơn" trong miệng nàng ta lại là cái loại mạnh mẽ kia sao???
Kim Đan này căn bản không phải đan dược giúp tăng tu vi, mà là... xuân dược?!
Cả người Vân Vãn khựng lại, ngây ra như phỗng.
Hỏng rồi.
Đại họa rồi!
"Tạ... Tạ Thính Vân, huynh... huynh không sao chứ?" Vân Vãn chột dạ đến mức luống cuống, lắp bắp nói: "...Ta tưởng đây là một viên đan dược tốt giúp tăng tu vi, nên mới đưa cho huynh uống..."
Là nàng quá ngây thơ, không nghĩ đến khả năng này.
Nhìn gương mặt đỏ ửng, đôi mắt phủ sắc mê ly của Tạ Thính Vân, sự áy náy trong lòng Vân Vãn dâng lên mãnh liệt.
Tạ Thính Vân phất tay: "Không sao." Hắn nhắm mắt lại, khẽ nói: "Ngươi ra ngoài trước đi."
Vân Vãn không yên lòng, nhìn hắn một cái, vừa đi vừa ngoái đầu lại ba lần, rời khỏi sơn động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
