Quá chu đáo rồi.
Quỷ nữ sững sờ: “Ai bảo ngươi sửa...?”
Lời còn chưa dứt, Vân Vãn đã thô bạo lôi nàng ta đến trước bàn trang điểm, kéo ghế gỗ ra, ấn cho ngồi xuống.
Quán trọ này chẳng khác nào khách sạn năm sao ở thế giới hiện đại, đồ trang điểm cái gì cũng có, ngay cả phấn son của nữ nhân cũng được chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Vân Vãn lục lọi trong túi trữ vật, lấy ra một viên linh thạch màu xanh lục, ném cho Tuyệt Thế Hảo Kiếm, dặn dò: “Giúp ta gặm thành kích cỡ bằng con ngươi.”
Thanh kiếm này là một thanh kiếm tuyệt thế, cả đời chưa ai từng đưa ra yêu cầu hoang đường như vậy với nó.
Kiếm linh hiếu kỳ không biết Vân Vãn định làm gì, nên cố nhịn cơn thèm ăn, cẩn thận hấp thu viên linh thạch trung cấp kia. Trong quá trình nuốt chửng, nó phải đặc biệt cẩn thận, không thể ăn sạch một hơi, cũng không thể cắn dở một nửa, còn phải chú ý hình dạng và kích cỡ thật ngay ngắn.
Cuối cùng, viên linh thạch méo mó kia cũng được mài thành kích cỡ mà Vân Vãn yêu cầu.
Vân Vãn dùng bút kẻ mày chấm vào mực đan, vẽ lên đó hình dạng con ngươi, sau đó dùng phấn hoa đỏ làm điểm xuyết, một viên "mắt giả" có tạo hình độc đáo lập tức ra đời.
Nàng so sánh với hốc mắt của Quỷ nữ, rất tốt, kích thước vừa khớp.
Vân Vãn giữ chặt sau đầu Quỷ nữ, dùng lực nhét con mắt giả vào, sau cùng hai tay ấn mạnh, điều chỉnh lại những đường nét vặn vẹo trên khuôn mặt, để lộ ra dung mạo nguyên bản của nàng ta.
Quỷ nữ có một gương mặt hồ ly yêu mị, bảy phần phong tình, đầy vẻ yêu dị.
Nàng ta tinh tế ngắm nhìn hình ảnh trong gương, con mắt giả kia càng khiến dung mạo thêm phần quyến rũ. Quỷ nữ không nói gì nhưng ánh mắt rõ ràng lộ ra vẻ hài lòng.
Sợ nàng ta còn có thành kiến, Vân Vãn chà xát hai bàn tay nhỏ, dò hỏi: “Có cần ta trang điểm cho ngươi không?”
Quỷ nữ kiêu ngạo hơi gật đầu, đồng ý.
Vân Vãn lập tức bắt tay vào trang điểm cho nàng ta.
Một khi lớp da “quỷ” được gỡ bỏ, thực ra nàng ta cũng chẳng khác nào một mỹ nhân diễm lệ.
Thấy Vân Vãn không hề sợ mình, Quỷ nữ hiếu kỳ hỏi: “Ngươi là phàm nhân mà gan lớn thật đó, thực sự không sợ ta sao?”
“Sợ chứ.” Vân Vãn thành thật đáp: “Nếu không sợ thì ta đã chẳng hầu hạ ngươi thế này.”
Quỷ nữ bật cười, liếc về phía Tạ Thính Vân đang đứng: “Hắn là phu quân của ngươi à?”
Vân Vãn sững lại một chút, lập tức phủ nhận: “Không phải.”
Quỷ nữ nhướng mày, chắc chắn nói: “Vậy thì là tiểu quan mà ngươi bao dưỡng đúng không.”
“À cái này…”
Quỷ nữ cất giọng lười nhác: "Vốn định hút cạn tinh khí của hắn nhưng thấy ngươi và ta có duyên, ta tha cho hắn một mạng vậy."
Nghe đến đây, lời phản bác của Vân Vãn lập tức bị nuốt trở lại.
Quỷ nữ mở miệng, lải nhải không ngừng cùng nàng tán gẫu. Đến lúc này, Vân Vãn mới biết hóa ra nàng ta là một Diễm Quỷ, nhân dịp quỷ môn đại khai hôm nay mà lên nhân gian săn mồi. Tạ Thính Vân dung mạo thanh tuyệt, nàng ta vừa nhìn đã vừa ý, không ngờ giữa đường lại xuất hiện Vân Vãn phá hỏng chuyện tốt.
Thấy nàng ta càng nói càng bực, Vân Vãn vội vã chuyển đề tài: "Dám hỏi cô nương hưởng thọ bao nhiêu?"
Diễm Quỷ suy nghĩ một lát, đáp: "Mười tám."
"Vậy dám hỏi nguyên nhân tử vong?"
"Chết dưới hoa mẫu đơn."
"..." Hiểu rồi, thật kích thích mà.
Đôi mắt phượng của Diễm Quỷ khẽ liếc, đầu ngón tay khẽ nhấc một lọn tóc của Vân Vãn buông trước ngực, giọng nói mê hoặc như lướt nhẹ bên tai: "Có muốn hỏi kỹ hơn về chi tiết không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
