Tất nhiên Uyển Thụ Bằng sẽ không thừa nhận là mình ham tiền: "Nếu Uyển Nguyệt học đại học Thượng Hải, sau này có thể ở lại đó luôn thì tốt quá, biết đâu đấy lại thành đạt như chị gái cháu!"
Hẳn Thẩm Loan đã thích Uyển Nguyệt từ rất sớm rồi, là ánh trăng sáng nhớ mãi không quên từ thời niên thiếu, cũng là nốt ruồi son chỉ dám giữ kín trong tim không dễ dàng để lộ khi trưởng thành.
Đêm hôm đó, nhìn Uyển Nguyệt khóc lóc đáng thương, Hứa Thanh Lăng đã quyết định sẽ đi làm sớm.
"Uyển Nguyệt, cậu đi học đi, mình có thể kiếm tiền cho cậu học!"
Uyển Nguyệt nhìn cô, đôi mắt ầng ậc nước. Hứa Thanh Lăng tưởng cô ta không tin còn nói: "Mình nói thật đấy, mình ăn ở nhà không tốn bao nhiêu đồng, có thể tiết kiệm được một khoản đóng học phí cho cậu."
Lúc đó cô coi Uyển Nguyệt như người bạn thân nhất thời thiếu nữ, thật lòng muốn giúp cô ta.
Không đến mấy ngày, cô ta bất ngờ đến siêu thị nói với cô rằng, đã có người bằng lòng bỏ tiền cho cô ta đi học rồi.
Mãi sau này cô mới biết Uyển Nguyệt đã trở thành bạn gái của Ngụy Đông Lai.
Bên ngoài nắng gắt đến nỗi mặt đường cũng mềm nhũn. Giờ này cũng chẳng có ai đến mua đồ, Hứa Tuấn Văn đang gục mặt xuống ngủ, nước miếng sắp chảy ra cả quầy kính.
Hứa Thanh Lăng vẫn chưa ăn gì từ hôm qua đến giờ, cô lấy một gói mì ly trên kệ hàng, pha nước sôi rồi ngồi xuống ăn.
Vừa nãy cô nổi cơn tam bành một phen, cuối cùng Ngô Quế Phân cũng chịu gọi con trai về trông tiệm. Đúng là làm người không thể quá dễ dãi, nếu không bố mẹ cũng có thể bóc lột con cái.
Kiếp trước cô quá ngoan, giống như một chú chim non chỉ biết yêu thương tổ ấm, xót bố mẹ vất vả kiếm tiền nên ở nhà phụ giúp, không lấy một đồng lương nào. Sau khi đi làm ở Viễn Tinh, có lương là cô lại mua cái này cái kia về nhà.
Mãi đến khi bố cô Hứa Đức Mậu qua đời, Hứa Thanh Lăng mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Hứa Tuấn Văn mở mắt, thấy ngón tay chị gái băng bó, đang ăn mì ly với tư thế rất kỳ cục.
Cậu dụi mắt: "Chị, tay chị bị sao vậy?"
Hứa Thanh Lăng: "Té ngã."
Hứa Tuấn Văn là người vô tư, cũng không nhận ra có gì bất thường. Mấy ngày nay cậu toàn la cà ở ngoài, nghe nói chị hai cãi nhau với bố mẹ vì chuyện học hành bèn thuận miệng hỏi: "Chị, chuyện chị đi học bố mẹ nói sao rồi? Họ đồng ý chưa?"
Hứa Thanh Lăng liếc em trai, cất giọng lạnh lùng: "Chị mặc kệ họ có đồng ý hay không, dù sao chị chỉ nói một câu thôi, không cho học thì đừng đứa nào học nữa! Năm nay không cho chị học, sang năm đừng hòng thằng con trai quý báu của họ được học!"
Em trai cô không phải người xấu nhưng cũng chẳng có tiền đồ gì giống như tất cả những cậu con trai được bố mẹ bao bọc cả đời. Kiếp trước, sau khi nó tốt nghiệp cấp ba, nhà nhét tiền cho vào đại học mở học ngành Biên đạo Truyền hình. Nó học ba năm mà đến cả máy quay cũng không biết dùng, ra trường là về tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Ngô Quế Phân nhìn nhận năng lực của con trai rất rõ ràng, tìm cho con trai một cô vợ ở quê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)