"Gì cơ? Có chuyện đó thật sao?" Tô Thanh Dao đang rửa bát liền ngừng lại, ngạc nhiên nhìn con gái, "Con nói thật đấy à?"
Cô không dám nói sự thật cho mẹ, sợ bà không chịu nổi. Kiếp trước, đúng là khi cô mười chín tuổi, thân thể đột nhiên trở nên khỏe mạnh lạ thường, không còn bệnh tật, thậm chí cảm cúm cũng hiếm gặp. Lúc đó, mẹ của Chu Đại Hải còn tự mãn khoe rằng: "Đó là phúc khí của nhà họ Chu chúng tôi. Con dâu đã bước vào cửa nhà họ Chu thì tất nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió. Không như nhà họ Cố, thật chẳng có phúc, con gái nuôi ở nhà suốt ngày ốm yếu."
Có đúng như thế không?
Chính Cố Thanh Thanh cũng không rõ, chỉ biết rằng từ khi mười chín tuổi, bệnh tật của cô biến mất hoàn toàn. Rốt cuộc có phải do "phúc khí" của nhà họ Chu hay không, cô cũng không dám khẳng định.
"Đương nhiên là thật." Cố Thanh Thanh tỏ vẻ kiên định, "Nếu không, mẹ nghĩ sao con lại biết chuyện của Cố Tiểu Yên với Chu Đại Hải? Đó là do con gấp một con bướm giấy, thả nó ra để dò xét."
"Cái gì?" Nghe con nói, Tô Thanh Dao kinh ngạc, "Ý con là, chuyện xấu của Cố Tiểu Yên là do con gây ra?"
"Vâng!" Trước mặt mẹ, Cố Thanh Thanh hiếm khi nói dối, "Con phát hiện ra rồi bảo Cố Trường Thanh đi tìm bà Cố, Chu Đại Hải đã thích Cố Tiểu Yên thì để họ thành đôi cũng tốt."
Tô Thanh Dao nhìn con gái, không thể tin nổi. Bà cứ nghĩ là bà cụ Cố vô tình bắt gặp đôi nam nữ không biết xấu hổ kia làm chuyện đồi bại.
Hóa ra không phải, bà đã nghĩ nhầm rồi, là con gái bà phát hiện ra.
Cố Tiểu Yên muốn lấy Chu Đại Hải, nhưng chắc sẽ khó. Chuyện xảy ra đã mấy ngày mà nhà họ Vương vẫn không nói gì đến việc hủy hôn.
Rõ ràng là không có ý định hủy bỏ hôn sự này.
"Nhà họ Vương có lẽ sẽ không hủy hôn." Bà Tô vừa đặt bát đĩa đã rửa sạch vào tủ bát, vừa lau tay vào tạp dề, "Đến giờ họ vẫn im lặng, có lẽ là không hủy được."
Cố Thanh Thanh ngạc nhiên, rồi bật cười: "Mẹ! Mua nhà trên thành phố có gì lạ đâu, sau này ba mươi năm nữa, nhà nào trong làng cũng có thể mua được nhà ở thành phố."
Tô Thanh Dao khẽ chạm vào trán con gái, như trách yêu: "Con biết là ba mươi năm sau, nhưng mẹ đang nói về hiện tại. Ba mươi năm sau như thế nào mẹ không biết, đến khi nhà nào cũng mua được thì cũng không là gì, nhưng bây giờ, trong làng có mấy người mua nổi?"
Hai mẹ con vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi bếp, đi vào phòng khách.
Giang Tĩnh Viễn tửu lượng kém, uống chưa tới hai lạng đã đỏ mặt tía tai, nhìn rất đáng sợ, trông như say rồi.
Tô Thanh Dao vội bảo Cố Thanh Thanh đỡ anh về nghỉ ngơi, sáng mai anh còn phải lên thành phố làm việc, không thể dậy trễ được.
Giang Tĩnh Viễn nghe vậy liền phối hợp, giả vờ say sưa, đi theo Cố Thanh Thanh.
Vừa bước ra khỏi cổng nhà họ Cố, anh nắm lấy tay cô, đề nghị: "Đi dạo bên ngoài với anh đi, hít chút gió mát, giải bớt hơi rượu."
Cố Thanh Thanh không từ chối, ngược lại, cô nắm chặt tay Giang Tĩnh Viễn: "Được, em đi với anh."
Làng Cố không có sông, chỉ có một cái ao lớn, trời tối đen như mực, không có chỗ nào khác để đi nên họ đành đi dạo quanh ao.
Dù dáng vẻ của Giang Tĩnh Viễn trông đáng sợ, nhưng thực ra anh chẳng hề say chút nào.
Không hiểu sao, cứ uống rượu là mặt anh lại đỏ bừng, đỏ đến đáng sợ, các mạch máu đều nổi rõ, ngay cả tròng mắt cũng đỏ ngầu, trông như một con sói dữ.
Cố Thanh Thanh không hề sợ hãi, nhìn Giang Tĩnh Viễn trong bộ dạng ấy lại cảm thấy anh rất nam tính. Nghĩ đến lời trêu đùa của Tiểu Thất và Tiểu Ngũ hôm nay, cô không kìm được tò mò.
"Giang Tĩnh Viễn! Ngoài việc em là ân nhân cứu mạng của anh, còn điều gì ở em khiến anh thích không? Nếu em không cứu anh, liệu anh vẫn sẽ thích em chứ?"
"Điều này sao?" Giang Tĩnh Viễn suy nghĩ một chút, trả lời rất thẳng thắn, "Không biết nữa. Nhưng em đã cứu anh, thế nên anh thích em."
"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?" Cố Thanh Thanh ngạc nhiên.
Giang Tĩnh Viễn ngốc nghếch cười: "Đơn giản vậy thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

