Lý Gia Anh im lặng, đảo mắt thật nhanh, rất nhanh sau đó bà ta đã nghĩ ra một kế hay.
"Con gái, lại đây, mẹ có cách này..." Lý Gia Anh nhỏ giọng nói.
Thư Đan Đan nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười: "Mẹ, mẹ thật lợi hại, cách này mà mẹ cũng nghĩ ra được, hay quá, nếu thành công, vậy chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích hay sao."
Thư Mạn nằm trong phòng, chẳng có chút hứng thú nào với cuộc nói chuyện của hai mẹ con ngoài kia, chút tâm cơ của bọn họ, cô đã sớm nhìn thấu từ lâu rồi, chuyện đã trải qua một lần ở kiếp trước, sao cô có thể quên được chứ?
Mấy người bất nhân, thì đừng trách tôi bất nghĩa, những thứ trong không gian, mấy người đừng hòng được hưởng một chút nào.
Mặt trời sắp xuống núi, Lý Gia Anh sợ tốn điện nên đã dọn cơm lên từ sớm.
Đương nhiên, bà ta không gọi Thư Mạn ra ăn cơm, vẫn là bà Vương đi gọi. Thư Mạn đã ăn một chén lớn cơm thịt kho tàu, lại còn uống một chén canh gà hầm nhân sâm, lúc này cô vẫn còn no, chẳng muốn ăn cơm Lý Gia Anh nấu chút nào.
Nhưng bà Vương đã gọi cô ra, cô lại muốn chọc tức Lý Gia Anh thêm chút nữa, nên miễn cưỡng ra bàn ăn.
Lúc cô đến phòng khách, Thư Đại Vĩ và gia đình đã ăn được một nửa.
Bà Vương múc một chén cơm cho Thư Mạn, bảo cô ngồi xuống cạnh mình: “Thư Mạn, ăn cơm thôi cháu!”.
Thư Mạn nhìn thức ăn trên bàn, một chén thịt xào dưa chuột, thịt đã bị gắp hết từ bao giờ, chỉ còn lại một ít dưa chuột, thêm một đĩa rau cải xào dầu mỡ chẳng ai động đũa.
Hừ, nhà này thật quá đáng, bà nội còn chưa ăn mà bọn họ đã gắp hết thịt.
Bà Vương định gắp cho Thư Mạn ít thịt, bồi bổ cơ thể, nào ngờ bà vừa mới ra ngoài có 2 phút, quay lại thì thịt đã hết sạch, bà hỏi: “Thịt đâu hết rồi?”.
Thư Đại Vĩ im lặng, trên miệng Lý Gia Anh vẫn còn ngậm thịt, bà ta vội nuốt xuống, gắt gỏng nói: “Nhà có mỗi tí thịt, Đan Đan đi học phải hoạt động trí óc, cực khổ như vậy, đương nhiên phải để con bé ăn rồi. Chỉ có từng này thôi, muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi!”.
Bà Vương còn muốn nói gì đó, nhưng bị Thư Mạn ngăn lại.
Bà thở dài, bưng chén cơm lên, ăn với rau.
Thư Đan Đan nào quan tâm đến bọn họ, cứ thế há miệng ăn miếng trứng chiên trong chén, còn cố tình đưa qua đưa lại trước mặt Thư Mạn.
“Đan Đan, người ta nói em học nhiều, biết nhiều, kính lão đắc thọ chắc chắn là em cũng biết rồi nhỉ? Bà đã già rồi, em ăn hết trứng một mình, không tốt đâu, chia cho bà một cái nhé?” Thư Mạn nhìn Thư Đan Đan, mỉm cười nói.
Thư Đan Đan biến sắc, vội vàng ôm chặt chén vào lòng, sợ bà Vương giành trứng của mình.
Bà Vương vốn không muốn ăn trứng của cô ta, nhưng nhìn thấy đứa cháu gái mà mình ngày thường yêu thương hết mực vậy mà một quả trứng cũng không chịu nhường mình, trong lòng bà không khỏi lạnh đi phân nửa.
Thư Đan Đan bực bội huých vào người Lý Gia Anh, Lý Gia Anh đập mạnh chén xuống bàn, mắng: “Đồ già mồm, còn giành trứng với trẻ con, có biết xấu hổ không?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



