Mấy ngày trước, thấy con dâu mình cả ngày vui vẻ hoạt bát mà chẳng mấy thân thiết với con trai, ông còn lo lắng hai người không hòa hợp.
Xem ra, ông đã lo thừa rồi.
Bên trong phòng, Trì Tuệ ôm miệng, nằm gọn trong vòng tay của Quý Nguyên Sơ. Mặc dù anh đã ôm cô thật chặt khi ngã, nhưng môi cô vẫn vô tình va vào vai anh, và vai anh thì cứng như thép. Kết quả là nước mắt cô bắt đầu chảy ra.
“Đừng che nữa, để anh xem.” Giọng anh đầy lo lắng và gấp gáp.
Trì Tuệ mắt đỏ hoe, rên rỉ nhưng không chịu bỏ tay ra, cô vùi mặt vào gối, quay lưng lại với anh:
“Không được, không cho anh xem.”
“Được rồi, anh sẽ không xem.”
Quý Nguyên Sơ dịu dàng xoa đầu cô, thầm nghĩ: Giờ thì giấu, nhưng đến đêm cô ấy cũng sẽ tự động lăn vào vòng tay mình thôi.
Khoảng hai mươi phút sau, hơi thở bên cạnh dần trở nên đều đặn.
Quý Nguyên Sơ nhìn chằm chằm vào mái tóc của cô, bắt đầu đếm ngược trong đầu.
Quý Nguyên Sơ bật cười khẽ, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Trong vòng tay anh, Trì Tuệ dần tìm được tư thế thoải mái nhất, gương mặt giãn ra, ngủ càng say hơn.
Lúc này, Quý Nguyên Sơ mới cúi xuống, nhờ ánh sáng mờ ảo của trăng, anh xem xét môi cô.
Môi trên của cô hồng hơn bình thường, nhưng không bị sưng. Anh thở phào nhẹ nhõm.
Đêm rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng thở nhẹ của cô vang lên bên tai anh. Mùi hương thoang thoảng trên người cô len lỏi vào mũi, khiến Quý Nguyên Sơ cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt dừng lại trên trán cô, rồi đến lông mi, mũi, đôi môi, cuối cùng là xương quai xanh lộ ra ngoài chăn...
Anh nín thở, cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô.
Cánh tay đang vòng qua eo thon của cô siết chặt hơn, môi anh cũng muốn tiến gần hơn nữa.
Cuối cùng, lý trí đã chiến thắng khao khát. Anh thở ra một hơi thật dài, vừa tự trách hành động của mình, vừa khinh bỉ suy nghĩ tầm thường trong đầu.
...
Sáng hôm sau, khi ăn sáng, Trì Tuệ nhận ra bố Quý có vẻ hơi kỳ lạ. Trong suốt bữa ăn, ông liên tục nhìn cô và Quý Nguyên Sơ, ánh mắt vừa tỏ vẻ hài lòng, vừa xen lẫn chút lo lắng.
Khi ra ngoài đi làm, Trì Tuệ không nhịn được, liền hỏi Quý Nguyên Sơ.
Anh nhớ lại lời bố đã nói với anh sáng nay, bèn im lặng một lúc.
“Con để ý con dâu chút, con bé còn nhỏ, đừng để con bé mệt quá.”
Anh có thể nói rằng đến giờ, ngay cả hôn môi anh cũng chưa làm được không?
Trì Tuệ đợi mãi mà không thấy anh đáp lại, liền kéo nhẹ tay áo anh: “Anh Quý?”
“Không có gì đâu.”
Quý Nguyên Sơ thuận tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô: “Đi thôi.”
“Thật sự không có gì chứ?”
“Thật mà, yên tâm.”
Khi họ đi ngang qua vườn nhà hàng xóm, Trì Tuệ trông thấy những luống rau xanh mướt, mắt sáng rỡ lên.
Trời ơi, đã bao lâu rồi cô chưa được ăn rau tươi!
Trong không gian của cô có rất nhiều rau quả, đều được tưới bằng nước linh tuyền, tươi ngon vô cùng. Nhưng vì sợ Quý Nguyên Sơ nghi ngờ, cô không dám lấy ra ăn.
Nghĩ đến những quả dưa chuột và cà chua tươi mọng, Trì Tuệ thấy lòng ngứa ngáy. Cô không kìm được mà hỏi anh: “Anh Quý, tại sao nhà mình không trồng rau nhỉ?”
“Phiền lắm.”
Trì Tuệ: “...”
Cũng đúng, trước khi cô gả đến, trong nhà thậm chí còn không có nổi một con gà, chẳng hiểu sao anh lại cao lớn được như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
