Tại nhà bếp, nhìn bếp lò đã nguội từ lâu, Quý Nguyên Sơ chìm vào suy nghĩ.
Bây giờ con người không có nhiều thú vui giải trí, ngoài việc đi làm, thì chỉ còn một hoạt động duy nhất.
Từ khi anh và Trì Tuệ đính hôn, đám đàn ông trong đội sản xuất đã tới “truyền đạt kinh nghiệm”.
“Lần đầu phụ nữ đều kêu đau thôi, cậu cứ mặc kệ, làm mạnh một chút là xong.”
“Lão Chu khi trước thương vợ quá, chẳng làm gì cả, kết quả là hôm sau vợ anh ta tới tháng, thế là tiêu đời luôn, haha!”
Ai cũng nói phụ nữ kêu đau là chuyện bình thường. Càng kêu đau thì chứng tỏ mình càng mạnh mẽ.
Nhưng Trì Tuệ còn nhỏ quá...
Nếu lát nữa cô kêu đau, chắc anh sẽ dừng lại.
Sau khi tự chuẩn bị tâm lý, Quý Nguyên Sơ chỉnh trang lại quần áo, quay về phòng.
Khoảng cách từ cửa phòng đến giường chỉ có hai mét, nhưng hôm nay anh cảm thấy nó dài đến lạ thường.
Cuối cùng, khi bước tới giường, anh ngẩng lên nhìn và thấy Trì Tuệ đã ôm chăn ngủ say từ lúc nào.
Quý Nguyên Sơ: “...”
Sáng sớm hôm sau, Trì Tuệ bị đánh thức bởi tiếng “bốp bốp” của tiếng chẻ củi ngoài sân.
Cô mơ màng ngồi dậy, mặc quần áo, xỏ dép rồi bước ra khỏi phòng.
Sáng sớm đầu thu vẫn còn chút se lạnh, nhưng ngoài sân, Quý Nguyên Sơ chỉ mặc mỗi chiếc quần vải, để trần nửa thân trên và đang chẻ củi. Mồ hôi chảy từ cổ anh xuống, trượt qua bờ vai rộng và cơ bụng rắn chắc, cuối cùng biến mất dọc theo đường nhân ngư quyến rũ.
Vừa mới tỉnh dậy đã thấy cảnh tượng kích thích như vậy, Trì Tuệ ngẩn ngơ một lúc, rồi khuôn mặt cô bỗng chốc đỏ bừng.
Quý Nguyên Sơ nhận ra Trì Tuệ đã ra ngoài, liền lấy chiếc áo khoác trên ghế lau mặt:
“Em dậy rồi à, trong bếp có đồ ăn đấy.”
Nói xong, anh bước đến trước mặt cô, hơi thở dồn dập, lồng ngực nhấp nhô theo nhịp thở.
Trì Tuệ nuốt nước bọt: “...Em, em đi rửa mặt đã.”
“Ừ, đi đi.”
Hôm qua bận rộn quá, Trì Tuệ chưa có cơ hội trò chuyện nhiều với ông. Giờ ở gần, cô mới nhận ra tình trạng sức khỏe của ông quả thật không tốt như mọi người đã nói.
Ngũ quan sắc nét, khí chất nho nhã, trông như một quý ông phong độ, nhưng làn da tái nhợt và đôi môi không chút huyết sắc khiến ông trông thiếu sinh lực.
Thấy Trì Tuệ, ông nở nụ cười hiền từ: “Tuệ Tuệ dậy rồi à, tối qua ngủ có ngon không?”
“Cảm ơn bố đã quan tâm, con ngủ rất ngon ạ.”
“Ừ, vậy là tốt. Ăn đi, nhà mình không câu nệ gì đâu.”
Trì Tuệ mỉm cười đáp lời. Chờ ông gắp đồ ăn xong, cô mới cầm lấy chiếc bánh nướng.
Vừa cắn một miếng, Trì Tuệ bỗng khựng lại. Đêm qua cô có quên điều gì không nhỉ?
Quý Nguyên Sơ đi kiểm tra nước trong bếp, còn cô thì tựa đầu vào giường chờ anh. Sau khi ngâm chân, cả người cô cảm thấy buồn ngủ, định chỉ chợp mắt một chút, nhưng khi tỉnh dậy thì trời đã sáng.
Trì Tuệ: "..."
Hơn nữa, sáng nay khi thức dậy, cô không mặc quần áo, chắc chắn là sau khi ngủ cô đã vô thức tự cởi ra. Giờ cô mới hiểu tại sao mắt Quý Nguyên Sơ lại thâm quầng như vậy.
"Khụ khụ khụ."
Trì Tuệ lại tự dọa mình bằng những suy nghĩ lung tung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)