Anh trai bị tẩu hỏa nhập ma giống như Mai Siêu Phong vậy.
Trong lòng Lâm Tiếu không ngừng cầu nguyện ‘Anh trai mau dừng lại’ ‘Anh trai mau dừng lại’, cuối cùng thì anh trai cũng chịu thắng xe lại và đáp ngay tại một con phố nhộn nhịp với nhiều cửa hàng hai bên đường.
Dự cảm không tốt trong lòng Lâm Dược Phi đã thành sự thật, tiệm cơm mà Thẩm Vân làm ở kiếp trước lúc này vẫn chưa được mở bán.
Tiệm cơm quốc doanh bên cạnh kinh doanh phát đạt, đang độc chiếm địa bàn, không có chút dấu vết của nhà hàng tư nhân.
Lâm Dược Phi biết thời điểm mình trọng sinh, xã hội mới chỉ bước vào thời kỳ tàu tốc hành phát triển nhanh chóng, mỗi một năm đều sẽ có những thay đổi cực lớn.
Nhưng anh không ngờ tới, thay đổi lớn tới mức khiến anh không tìm được vợ của mình.
Thời bây giờ không có điện thoại, nhà Thẩm Vân vẫn chỉ đang là một mảnh công trường xây dở, tiệm cơm Thẩm Vân làm việc thì vẫn chưa được mở bán. Lâm Dược Phi đưa mắt nhìn quanh, thành phố Lộc quê nhà của anh vẫn chưa phát triển, dù đi xe đạp đã có thể tới được biên giới thế nhưng anh lại không thể tìm thấy được Thẩm Vân ở nơi đâu trong thành phố nhỏ bé này.
Anh trọng sinh được sống vào năm mình mười tám tuổi nhưng lại không tìm được vợ mình của năm mười tám tuổi, chẳng nhẽ lại phải đợi thêm hai năm nữa mới có thể gặp nhau được ư?
Lâm Dược Phi vỗ vào má mình để xốc lại tinh thần, cùng sống chung một thành phố, anh tìm cách dò la rồi kiểu gì cũng có thể dò la ra được nhà Thẩm Vân ở đâu.
Cứ cho thật sự anh phải đợi đến hai năm, vậy hai năm chờ đợi anh chỉ việc lo cố gắng, chăm chỉ kiếm tiền.
Hai năm sau anh đã có tiền cũng đã tìm được vợ của mình, vừa lúc có thể để vợ sống một cuộc sống sung túc.
“Chúng ta lại đi đâu nữa vậy anh?” Xe đạp lại tiếp tục chạy, trong đầu Lâm Tiếu đầy dấu chấm hỏi, hôm nay anh trai ra ngoài chẳng thấy làm gì cả, chỉ thấy đạp xe vòng quanh muôn nơi.
“Đi thi bằng lái xe.” Lâm Dược Phi lòng đầy hăng hái trả lời.
Thời gian mấy ngày nằm dưỡng bệnh ở nhà, anh không ngừng suy nghĩ xem mình nên làm gì để kiếm ra tiền. Năm 1988 là thời cơ tốt để bắt đầu kinh doanh nhỏ, nhưng anh thực sự không có vốn.
Lâm Dược Phi trằn trọc suy nghĩ mãi, kỹ năng anh biết mà phù hợp để kiếm tiền trong những năm 1980 là biết lái xe ô tô.
Vào những năm 1980, biết lái ô tô được coi là một kỹ năng hiếm có.
Bất luận là biết lái xe taxi hay xe vận chuyển hàng hóa, thời này đều có thu nhập rất cao, đây được xem như là một công việc lý tưởng.
Lâm Dược Phi chở em gái thẳng đến sở giám sát và quản lý xe cộ.
“Đến làm gì?” Ông cụ gác cổng dò xét nhìn Lâm Dược Phi từ trên xuống dưới.
Sau khi nghe xong mục đích Lâm Dược Phi tìm tới đây xong, cụ lắc đầu: “Việc thi bằng lái xe bây giờ không còn thuộc về sự quản lý của chúng tôi nữa.”
Lâm Dược Phi cả kinh, anh biết vào những năm 1980 vẫn chưa có trường dạy bằng lái xe vì vậy trước khi đến đây anh đã cố dò hỏi xem muốn thi bằng lái thì phải đăng ký và thi ở đâu.
“Thì đấy, nó không còn thuộc về sự quản lý của chúng tôi nữa thôi, nếu cậu tìm đến đây vào hai tháng trước thì nó vẫn còn thuộc sự quản lý của chúng tôi đấy. Chính sách mới đã đổi rồi, giờ nó thuộc sự quản lý của phòng cảnh sát rồi.”
Lúc này Lâm Dược Phi mới hay ra thông tin anh hỏi được giờ đã lỗi thời, địa điểm thi bằng lái xe vừa được thay đổi từ sở giám sát và quản lý xe cộ sang phòng cảnh sát cách đây không lâu.
Lâm Dược Phi không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành tiếp tục chạy đến phòng cảnh sát.
Lâm Tiếu ngồi trên xà ngang xe đạp kháng nghị: "Anh ơi, mông em ê ẩm không cảm giác rồi.”
“Vậy em xuống đi qua đi lại một xíu đi.” Lâm Duyệt Phi dừng xe lại.
Lâm Tiếu vừa đi về phía trước vừa xoa mông, nhưng còn chưa đi được bao lâu Lâm Dược Phi lại bắt cô lên xe. Cái mông của cô vẫn còn đang bất ổn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)