Dù sao cũng là người thành phố có học thức, ba mẹ Tần Thiêm cũng không đến mức bắt con gái bỏ học, nhưng ngay trong kỳ nghỉ hè vừa qua, bọn họ đã ép Tần Thiêm ra ngoài tìm việc làm thêm.
"Em học muộn một năm, đã đủ 16 tuổi, đúng là có thể đi làm thêm rồi. Nhưng, tốt nghiệp cấp hai, rất nhiều bạn học đều cả nhà đi du lịch, còn em thì sao, lúc thì đóng vai thú nhồi bông trong siêu thị, lúc thì phát tờ rơi, làm trà sữa, hai tháng trời chỉ được nghỉ nửa tháng. Chỉ có nửa tháng này, mỗi ngày ở nhà còn bị cằn nhằn, nói em 'lười biếng', 'không cầu tiến' ..."
Thấy cuối cùng Tần Thiêm ũng mở lòng, Cao Tùng Nhiên cũng phẫn nộ thay cô bé, bắt đầu phụ họa: "Không cầu tiến? Không cầu tiến thì làm sao thi đỗ Tam Trung? Sao vậy, em bận rộn cả một mùa hè mà bọn họ vẫn chưa hài lòng, em khai giảng rồi vẫn muốn em tiếp tục làm thêm?"
"Đúng vậy, vừa rồi gọi điện thoại về nhà, ba em nói, Tam Trung là một trường trọng điểm mà ai cũng muốn vào, phải trân trọng cơ hội học tập ở đây. Em cứ tưởng cuối cùng ông ấy cũng chịu động viên em vài câu, không ngờ, ông ấy nói vào được Tam Trung rồi, ra ngoài tìm việc làm thêm thì không cần phải giới hạn ở việc lao động chân tay nữa, có thể cân nhắc làm gia sư cho học sinh cấp hai. Con của đồng nghiệp của ba em thi đỗ đại học Thủ đô, dạy kèm cho học sinh cấp ba, một tiếng hai trăm tệ đấy. Ông ấy nói, em chỉ là học sinh cấp ba, không mong kiếm được nhiều như vậy, một tiếng một trăm tệ chắc chắn phải có chứ. Ông ấy còn nói, em trai lên lớp lớn rồi, nhà còn phải bồi dưỡng cho nó vài môn năng khiếu, sau này tiền sinh hoạt phí của em sẽ giảm dần, mỹ miều gọi là, sớm bồi dưỡng khả năng tự lập cho em."
"Tiền kiếm được trong kỳ nghỉ hè hoặc là nộp hết, hoặc là bị em trai đòi mua đồ ăn vặt và đồ chơi, bọn họ không hề có ý định để lại cho em một đồng nào."
Nghe Tần Thiêm kể lại những trải nghiệm trưởng thành, Cao Tùng Nhiên cảm thấy khó chịu thay cô bé.
Gia đình vốn dĩ phải là một nơi tràn đầy sự ấm áp, có thể giúp người ta giải tỏa khi áp lực quá lớn. Nhưng nhà cô bé lại đi ngược lại, không những không cung cấp cho cô bé sự hỗ trợ về mặt tình cảm, mà còn cố tình đổ thêm dầu vào lửa.
"Thầy Cao, xin lỗi, khiến thầy lo lắng rồi." Tần Thiêm một hơi lại nói ra không ít những chuyện đau lòng, dần dần bình tĩnh lại, bắt đầu tự kiểm điểm, "Vừa rồi kích động quá, nước mắt cứ trào ra, em cũng không biết tại sao nữa. Em thật sự hy vọng khả năng kiểm soát cảm xúc của mình đừng kém như vậy."
Cao Tùng Nhiên cười, cố ý dùng giọng điệu có chút khoa trương nói: "Không có gì, hồi thầy bằng tuổi em, mỗi lần thi tháng môn toán xong đều phải khóc một trận đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)