Mai Tố Cầm xách hai hộp sữa mạch nha đi đến ngoài cửa nhà họ Bối, hít sâu một hơi, cố gắng giữ nụ cười trên môi rồi mới gõ cửa.
Yến Quế Phương đang kho thịt, cho thêm hoa hồi và tiểu hồi, mùi thịt thơm nức tỏa khắp nhà.
Mùi hương này khiến tâm trạng con người ta cực kỳ tốt, nên lúc mở cửa, trên mặt bà vẫn nở nụ cười.
Đợi đến khi nhìn thấy là Mai Tố Cầm, bà liền tắt ngấm nụ cười: “Bà tới đây làm gì?”
Mai Tố Cầm vẫn cần thể diện.
Những khu nhà tập thể diện tích nhỏ này ở rất sát nhau, nói chuyện lớn tiếng một chút là nhà hàng xóm đều nghe thấy.
Bà ta vừa cười, vừa cố chen vào trong nhà: “Quế Phương, bà nói gì vậy, lần trước bà chẳng bảo sẽ trả lời tôi về ngày cưới sao, tôi đến hỏi ngày đây.”
Yến Quế Phương cũng không muốn con gái bị người ta bàn tán, nửa đẩy nửa nhường, để Mai Tố Cầm bước vào nhà.
Nhưng Yến Quế Phương không thèm để ý đến bà ta, lập tức quay lại bếp tiếp tục nấu ăn.
Bất kể là lúc Bối Văn Hiên còn làm xưởng trưởng vẻ vang, hay là bây giờ chỉ còn hai mẹ con góa phụ nương tựa vào nhau, trong lòng Yến Quế Phương vẫn luôn coi thường Mai Tố Cầm.
Không liên quan đến địa vị hay tiền bạc, chỉ đơn giản là không thích người phụ nữ này.
Nhưng Yến Quế Phương cũng xuất thân từ gia đình gia giáo, không thể hành xử theo kiểu vừa gặp đã buông lời cay nghiệt.
Không thèm để ý đến bà ta là được.
Mai Tố Cầm mặt dày sán lại gần: “Quế Phương, Hoan Hoan đâu, không ra ngoài à?”
Yến Quế Phương: “Đang ngủ.”
“Mấy giờ rồi mà còn ngủ?”
“Liên quan gì đến bà?”
“Kìa, bà không thể nói như vậy được, tôi là mẹ chồng, tôi nói nó vài câu là chuyện đương nhiên.”
Yến Quế Phương cuối cùng cũng ném cái xẻng xào rau trong tay xuống:
“Mai Tố Cầm, tôi không muốn cãi nhau với loại người không biết xấu hổ như bà, mấy hôm trước Hoan Hoan đã trực tiếp đến nhà bà từ hôn rồi, sao bà còn có mặt mũi đến đây xưng là mẹ chồng hả?
Tôi thấy bà cũng lạ thật, rõ ràng bà đã sớm coi thường nhà chúng tôi rồi, bây giờ chúng tôi chủ động hủy hôn, sao bà còn bám lấy không buông? Nếu bà muốn giữ thể diện, cứ ra ngoài bảo là nhà bà chủ động hủy hôn là được, chúng tôi chẳng quan tâm đâu.”
Nghĩ đến hơn sáu trăm đồng con gái mang về nhà mấy hôm trước, Yến Quế Phương ưỡn ngực: “Tôi đúng là không phải người như vậy!”
Mai Tố Cầm hớn hở ra mặt: “Tôi đã nói mà…”
Lời còn chưa dứt, Yến Quế Phương đã liếc xéo bà ta một cái: “Tôi thấy năm trăm còn quá ít, tôi muốn một nghìn đồng!”
“Bà điên rồi à? Yến Quế Phương, hai mẹ con bà đúng là quá trơ trẽn! Bà đang gả con gái hay là bán con gái đấy? Bà đừng quên, ban đầu nếu không có tôi và Tần Đại Cương nói đỡ cho, mẹ con bà ngay cả căn nhà này cũng chẳng có mà ở đâu, thế mà còn mặt dày đòi tiền tôi!”
Hai người nói chuyện bên ngoài như vậy, Bối Thanh Hoan đã tỉnh từ lâu.
Tối qua cô liên tục nằm mơ.
Đầu tiên là mơ thấy rồng, rồi ông lão, rồi thỏ, gốc cây, trong tiềm thức Bối Thanh Hoan biết đây là do mình vẽ truyện tranh thành ngữ nhiều quá, trong đầu không dừng lại được.
Nhưng dần dần, giấc mơ của cô bắt đầu rõ ràng hơn.
Cô cảm nhận được, mình đang ở trong căn nhà số 4 của nhà họ Tần, ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm.
Trong nhà tính cả cô là có tổng cộng bảy miệng ăn, mỗi ngày chỉ riêng việc giặt quần áo đã mất hai tiếng đồng hồ.
Đau khổ nhất là trong nhà có hai đứa bé trai hơn ba tuổi nghịch ngợm quậy phá, cô vừa phải trông trẻ, vừa phải làm việc nhà, ngày nào cũng mệt bở hơi tai.
Còn người nhà họ Tần, ai nấy đều như ông tướng, về đến nhà chỉ biết sai bảo cô.
Kỳ lạ là cô tự nhận mình không phải là người nhu nhược, nhưng trong mơ, cô lại cam chịu gánh vác cho cả gia đình già trẻ lớn bé này.
Điều này khiến cô bực mình đến mức tỉnh cả giấc.
Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, loáng thoáng tiếng lòng của Mai Tố Cầm cũng truyền vào.
[Con mụ già chết tiệt này đúng là sư tử ngoạm mồi, đòi hẳn một nghìn đồng! Tao thà vứt đi chứ quyết không đưa cho mày một cắc. Cái hạng sinh con gái như các người đúng là lũ thấp hèn, chỉ xứng để con trai tao chơi không thôi!]
Bối Thanh Hoan tức điên lên, lập tức đẩy cửa căn phòng nhỏ được ngăn cách của mình ra.
Một tiếng “xoạch” vang lên, Mai Tố Cầm quay đầu lại, chỉ thấy Bối Thanh Hoan vẫn còn ngái ngủ lao đến trước mặt bà ta: “Ra ngoài! Đã hủy hôn rồi, bà còn đến đây làm gì?”
Mai Tố Cầm không ngờ Bối Thanh Hoan lại phũ phàng như vậy.
Đúng là không nể mặt mũi chút nào, bà ta lại không dám tỏ thái độ, vội vàng cười làm lành: “Ây da, Hoan Hoan cháu dậy rồi à, hôm đó là lỗi của dì, dì đến xem vết thương trên mặt cháu đã đỡ hơn chưa?”
Bối Thanh Hoan chỉ tay ra cửa: “Ra ngoài! Tôi đã nói rồi, sau này hai nhà nước sông không phạm nước giếng, bà đừng để tôi phải nói ra những lời khó nghe nữa.”
Mai Tố Cầm đối mặt với cô, không dám cứng rắn như với Yến Quế Phương:
“Xin lỗi cháu nhé Hoan Hoan, hôm đó là dì không đúng. Kìa cháu xem, dì có mang mạch nhũ tinh sang cho cháu này. Đúng rồi, còn cả chuyện công việc nữa, dì đã nói chuyện với chú Tần của cháu rồi, mấy ngày nay nhà máy có thêm một suất tuyển công nhân may, dì đã xin được cho cháu một tờ đơn đăng ký đây,”
Chú Tần của cháu đã ký tên rồi, cháu chỉ cần điền đầy đủ thông tin, trực tiếp đến phân xưởng 3 tìm Chủ nhiệm Cao nhận việc là được. Nhưng phải chú ý, nếu có người hỏi, cháu cứ nói là mình được điều từ phân xưởng khác sang, cháu xem dì đối xử với cháu tốt biết bao!”
Bà ta vội vàng móc từ trong túi ra một tờ giấy, bày ra vẻ mặt lấy lòng đưa đến trước mặt Bối Thanh Hoan.
Bối Thanh Hoan vừa định đưa tay đẩy ra, thì nghe thấy tiếng lòng của Mai Tố Cầm:
[Xùy, giở trò mưu mẹo với chúng tao à, loại như mày mà đòi đấu lại sao? Muốn có công việc thì cho mày đấy, nhưng đã đưa mày vào được thì cũng đá mày đi được. Đợi mày nhận việc xong, tao sẽ khiến mày gặp tai nạn, phải nằm viện nửa tháng, lúc đó đuổi việc mày dễ như trở bàn tay!]
Xảy ra chuyện gì đó?
Đây đã là lần thứ hai Mai Tố Cầm nhắc đến chuyện này.
Lần trước chỉ nói là sẽ xảy ra chuyện, lần này chi tiết hơn một chút, phải nằm viện nửa tháng.
Điều này có phải có nghĩa là, việc có xảy ra chuyện hay không, xảy ra chuyện lớn đến mức nào, là do Mai Tố Cầm có thể kiểm soát được?
Ha ha, được, tôi đợi!
Bối Thanh Hoan bỗng thay đổi ý định, nhanh tay đón lấy tờ đơn.
Cầm tờ đơn đăng ký lên xem, quả nhiên là thật, bên dưới đã có chữ ký của Tần Đại Cương, cũng có con dấu của Khoa Tổng quản thể hiện việc tuyển dụng.
Tần Đại Cương quyền lực gớm nhỉ, một nhà máy lớn như vậy tuyển công nhân may mà không cần kiểm tra tay nghề, cũng chẳng cần xét duyệt hộ khẩu nữa hay sao?
Ngông cuồng gớm!
Bối Thanh Hoan mỉm cười, gấp tờ giấy lại, nhét vào túi:
“Được thôi, có công việc tốt thế này dại gì không nhận. Thế nhưng chuyện kết hôn không thể cứ bàn bạc tùy tiện như vậy nữa. Bây giờ là thời đại nào rồi, lẽ nào còn muốn ép duyên, giữ khăng khăng cái hôn ước từ bé cổ hủ này nữa sao? Dù sao thì ngay cả tiền quà cáp lễ tết trước kia nhà các người đưa, tôi cũng đã trả lại hết rồi, hôn ước từ bé cứ coi như xóa bỏ từ đây.”
Nếu các người thực lòng thích tôi, vẫn muốn tôi gả cho Tần Chính Hoa, vậy thì bảo Tần Chính Hoa tới tìm tôi hẹn hò đi, nếu thái độ của anh ta không tốt, tôi vẫn sẽ không gả.”
Mai Tố Cầm trong lòng bốc hỏa, nhưng lại không dám cứng rắn:
“Cháu thật là... Hoan Hoan ơi, việc gì phải rắc rối như thế chứ! Thằng Chính Hoa bận rộn lắm, bên Hợp tác xã cung tiêu của nó hôm nay còn phải đi khảo sát nguồn hàng, nếu không thì nó đã chạy sang đây từ sớm rồi. Nhưng nếu cháu đã khăng khăng đòi nó đến thì để chủ nhật tuần sau được không?”
Bối Thanh Hoan cực kỳ dứt khoát: “Được. Vậy chuyện kết hôn cũng để chủ nhật tuần sau hẵng bàn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

