Thế nhưng Lâm Vân lại lười nói nhảm với cô ta, trực tiếp dẫn Kiều Vân Khê rời đi.
Dương Tĩnh vô cùng hối hận, nhưng trong lòng lại ngập tràn oán hận. Cô ta chỉ nói sai một câu thôi, Lâm Vân có cần phải đối xử với cô ta như vậy không? Nói cho cùng, cũng chỉ vì cô ta xuất thân bần hàn, không có chống lưng, nên Lâm Vân mới coi thường cô ta mà thôi!
Cô ta đưa tay lau nước mắt.
Mặc dù Lâm Vân không chừa cho cô ta con đường sống, nhưng cô ta bắt buộc phải tự giành lấy cơ hội cho bản thân mình.
Khi quay lại văn phòng, Lâm Vân liền hỏi Kiều Vân Khê: "Em có quen biết người của Tập đoàn Phó thị và Tập đoàn Kiều thị không?"
Trái tim Kiều Vân Khê giật thót. Sao Lâm Vân lại biết chuyện này?
"Vâng... cũng coi như là có quen biết ạ." Kiều Vân Khê ngập ngừng đáp: "Thực ra cũng không thân thiết lắm đâu."
Lâm Vân không nhận ra sự chột dạ của cô, chỉ mỉm cười nói: "Xem ra lần này vận may của em không tồi đâu. Người của tạp chí Bắc Âu đúng là có bản lĩnh, lại có thể khiến hai tập đoàn tài chính lớn đứng ra quảng bá cho họ. Hiện tại đang có không ít đối tác tìm đến em, chắc là hai ngày tới em sẽ phải bận rộn một chút đấy."
"Vâng ạ, không thành vấn đề."
Kiều Vân Khê quay lại tập luyện. Lúc nghỉ giải lao giữa giờ, cô lấy điện thoại ra xem thì lập tức bị kinh ngạc. Tạp chí Bắc Âu vậy mà đã bán được sáu mươi nghìn bản rồi!
Hơn nữa, lượng người hâm mộ trên Weibo của cô cũng tăng vọt lên đến một trăm nghìn người.
Bài đăng ảnh tự sướng mới nhất trên Weibo đã thu hút hàng nghìn lượt bình luận.
[Đẹp thế này, kiếp trước chị cứu mạng Nữ Oa nương nương hả??]
[Chị ơi! (Huýt sáo) (Nháy mắt) (Chống tay lên tường) (Ngã nhào) (Lồm cồm bò dậy) (Vội vàng bỏ chạy)]
[Mấy người có cần lố vậy không? Tôi xấu hổ đến mức dùng ngón chân đào ra được cả một căn nhà rồi đây này... À, hóa ra đó là phòng tân hôn của tôi và Vân Khê.]
Thậm chí, rất nhiều người còn đổi biệt danh thành [Vợ của Vân Khê], [Chồng của Kiều Vân Khê] vân vân...
Kiều Vân Khê cảm thấy những người hâm mộ này thực sự quá đáng yêu, khiến cô đọc bình luận mà không nhịn được cười. Đồng thời, cô cũng biết lý do Tập đoàn Phó thị đứng ra quảng bá cho mình chắc chắn là nhờ công lao của Phó Đình Lễ. Vì vậy, cô liền gọi điện thoại cho anh để bày tỏ lòng biết ơn.
Thế nhưng, đầu dây bên kia lại cúp máy.
Kiều Vân Khê: ???
Cô gửi tin nhắn: [Ông xã?]
Đối phương không trả lời.
Nghĩ đến tính cách sáng nắng chiều mưa của người đàn ông này, Kiều Vân Khê cảm thấy vô cùng đau đầu.
Đàn ông mà cứ hờn dỗi không chịu nói chuyện là khó dỗ dành nhất đấy!
Cô cũng đâu thể lúc nào cũng dỗ dành anh được chứ?
Kiều Vân Khê rầu rĩ gõ từng chữ một: [Nếu anh trai đã không muốn nói chuyện với em thì thôi vậy. Dù sao thì, em gái cũng đâu có thú vị bằng những người phụ nữ bên ngoài của anh.]
Kiều Vân Khê: [Dù sao thì anh cũng có những cô em gái khác cơ mà, vừa xinh đẹp hơn em lại vừa biết cách nói chuyện hơn em nữa.]
Kiều Vân Khê: [Không sao đâu anh, em khóc một tháng là ổn thôi.]
Trong phòng họp rộng lớn.
Phó tổng thật sự đã kết hôn rồi!
Phó Đình Lễ dùng ngón tay day thái dương, bất đắc dĩ lấy điện thoại ra trả lời đối phương một câu.
[Đang họp.]
[Điện thoại đang chiếu màn hình.]
Bên kia lập tức im lặng.
Phó Đình Lễ lại không nhịn được mà nghĩ đến dáng vẻ hối hận và thẹn thùng của cô gái, khóe môi hơi nhếch lên, Lục Thần thấy vậy lập tức chấn động trong lòng, vị sếp đã lâu không cười cuối cùng cũng cười rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


