Lưu Tiểu Vũ lại tin là thật, đôi mắt cô ấy sáng rực lên: "Thật sao? Cảm ơn cô nhé!"
"Tại sao cô không rời khỏi công ty?" Kiều Vân Khê hỏi.
Đáy mắt Lưu Tiểu Vũ thoáng chốc cuộn trào vô số cảm xúc, nhưng cuối cùng cô ấy chỉ nhạt giọng đáp: "Tôi vẫn còn chuyện bắt buộc phải làm."
Kiều Vân Khê không tiện hỏi cặn kẽ, bèn gửi đoạn video cho cô ấy: "Vào thời khắc quan trọng, thứ này có thể bảo vệ cô."
"Cảm ơn cô, cô đúng là người tốt." Hốc mắt Lưu Tiểu Vũ cay cay. Ban nãy cô không hề khóc, nhưng mặc dù cố kiềm chế, lúc này cô vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.
Kiều Vân Khê ôm cô ấy một cái, sau khi để lại địa chỉ nhà cho cửa hàng giao giày tới, cô cũng rời đi.
"Phu nhân hào phóng thật."
"Chồng ơi, anh là tốt nhất." Kiều Vân Khê nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết. Phó Đình Lễ dời mắt đi chỗ khác, còn cô thì đẩy xe lăn của anh tiếp tục dạo bước.
Tại một cửa hàng quần áo, Kiều Vân Khê nhìn thấy một bộ đồ thể thao màu xanh lam rất hợp với Phó Đình Lễ. Cô liền đòi anh thử ngay: "Anh xem màu này tươi trẻ biết bao, chắc chắn là rất hợp với anh! Chồng tôi đẹp trai thế này thì mặc gì cũng đẹp hết!"
Dưới một tràng nịnh nọt tưng bừng, Phó Đình Lễ đành bất lực cầm lấy bộ quần áo đi vào phòng thử đồ.
Lúc bước ra, anh phát hiện Kiều Vân Khê cũng đã thay một chiếc váy dài thướt tha màu xanh lam, cả người toát lên vẻ ngọt ngào và kiều diễm.
Hai người đứng cạnh nhau đã thu hút vô số ánh mắt của những người xung quanh.
"Người đàn ông kia đẹp trai quá, hai người họ thật xứng đôi."
"Đáng tiếc thật, lại là một người tàn tật, không biết đại mỹ nữ kia sao lại để mắt tới anh ta nhỉ?"
"Chắc là giàu lắm đây, hi hi, đúng là đáng tiếc, người phụ nữ này e là nửa đời sau phải chịu cảnh góa bụa rồi."
Phó Đình Lễ vốn đã chai sạn với những lời đàm tiếu này, nhưng ngay lúc này, đáy lòng anh bỗng dưng dâng lên một chút lạnh lẽo khó tả.
"Chồng ơi, anh mặc bộ này đẹp trai lắm!"
Kiều Vân Khê bỗng lớn tiếng nói: “Bây giờ em đi thanh toán đây, anh xem còn thích gì nữa không, hôm nay vợ sẽ mua hết cho anh!"
Vành tai Phó Đình Lễ ửng đỏ: "Không có."
"Được, vậy bây giờ chúng ta đi thanh toán thôi!"
Kiều Vân Khê đẩy Phó Đình Lễ đến quầy thu ngân, động tác quẹt thẻ diễn ra vô cùng dứt khoát khiến những người xung quanh sớm đã đỏ mắt ghen tị.
"Người đàn ông này kiếp trước chắc chắn là đã giải cứu vũ trụ nên kiếp này mới lấy được một cô vợ tốt đến thế!"
"Mẹ kiếp, ghen tị thật đấy!"
Nghe những lời bàn tán ấy, trong lòng Phó Đình Lễ chợt dâng lên một cảm giác khác lạ. Anh dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn cô gái trước mặt, cô thực sự đã thay đổi rất nhiều...
Quẹt thẻ xong, cô gái chú ý tới ánh mắt của anh bèn cong môi mỉm cười. Giọng cô mềm mại vang lên: "Chồng à, anh đừng nghe những người đó nói bậy, họ chỉ đang ghen tị với anh thôi. Mặc dù anh không thể đi lại, nhưng ở những phương diện khác, anh vượt xa họ rất nhiều. Dù họ có cơ thể lành lặn nhưng lại mang một tâm lý khuyết thiếu, còn anh thì kiên cường và tự lập, rất nhiều người có phấn đấu cả đời cũng chẳng đạt được thành tựu như anh đâu."
Cô nhẹ nhàng an ủi. Phó Đình Lễ khép hờ hàng mi, vài giây sau, anh cất giọng nhạt nhẽo: "Tôi phải ngồi xe lăn thế này, em không bận tâm một chút nào sao?"
"Tại sao em phải bận tâm chứ? Em xót anh còn không kịp nữa là." Kiều Vân Khê ngồi xổm xuống trước mặt anh, nơi đáy mắt trong veo tràn ngập sự xót xa.
Trong lòng Phó Đình Lễ chợt dâng lên một luồng hơi ấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)