"Ngay cả phép lịch sự cơ bản nhất khi phục vụ khách hàng mà cô cũng không hiểu sao?"
Bên trong một cửa hàng giày.
Một người có vẻ ngoài giống quản lý đang lớn tiếng chỉ trích nhân viên bán hàng.
Nhân viên bán hàng đó vậy mà lại là... Lưu Tiểu Vũ!
Còn người phụ nữ toát lên vẻ quý phái đang ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại trước mặt cô ấy, không phải là Ôn Y Y thì còn có thể là ai vào đây nữa?
Bóng dáng kiêu ngạo quen thuộc ấy ngay lập tức khiến đáy mắt Kiều Vân Khê ngập tràn sát ý!
"Được rồi, là người mới mà, phạm sai lầm cũng là điều khó tránh khỏi." Ôn Y Y dịu dàng nói đỡ: “Cô tiếp tục thay giày cho tôi đi."
Lưu Tiểu Vũ đỏ mắt, chậm rãi cúi người xuống thay giày cao gót cho Ôn Y Y. Sau khi thay xong, Ôn Y Y lại đột nhiên dùng một chân giẫm mạnh lên mu bàn tay của cô ấy:
"Ây da, ngại quá, tôi thấy đế giày hơi bẩn nên muốn lau đi một chút. Cô không để bụng chứ?"
Lưu Tiểu Vũ đau nhói đến mức khó lòng chịu đựng nổi, trong mắt ngập tràn sự phẫn nộ. Thế nhưng, nếu như phản kháng, cô ấy chắc chắn sẽ mất đi công việc này...
Chỉ vì cô ấy là nhà thiết kế do Ôn Như Ý dẫn dắt, nên Ôn Y Y luôn tỏ ra bất mãn với cô ấy đủ điều. Cô ấy đã không thể tiếp tục trụ lại công ty được nữa, chỉ có thể kiếm được chút lương cứng, vạn bất đắc dĩ mới phải đi làm thêm để tự nuôi sống bản thân.
Nào ngờ, chuyện này lại bị Ôn Y Y phát hiện ra, thế là cô ta bèn trăm phương ngàn kế gây khó dễ.
"Á!"
Ôn Y Y đột nhiên dồn sức đạp mạnh xuống. Lưu Tiểu Vũ giật thót mình rút tay về, trên mu bàn tay đã hằn lên một vết máu đỏ chót!
"Thật sự xin lỗi, hình như tôi dùng lực hơi mạnh, chỗ này coi như tiền bồi thường cho cô vậy." Ôn Y Y ném ra hai tờ tiền.
Lưu Tiểu Vũ run rẩy cả người khi nhìn những tờ tiền rơi trên mặt đất.
Khinh người quá đáng!
"Nghe nói từ lúc vào làm đến nay cô vẫn chưa có thực tích, chỉ cần hôm nay cô thừa nhận Ôn Như Ý là một kẻ đạo nhái rẻ tiền, tôi sẽ giúp cô một tay, thấy sao?" Ôn Y Y mỉm cười.
Cô ta chán ghét việc Lưu Tiểu Vũ cũng mang bản tính kiên cường ăn sâu vào máu thịt hệt như Ôn Như Ý.
Cô ta sẽ đập nát nó từng chút một.
"Cô đừng hòng, dù tôi có chết thì cũng không nói." Lưu Tiểu Vũ gằn từng chữ.
Ánh mắt Ôn Y Y chợt lạnh lẽo, cô ta dùng giày cao gót hung hăng giẫm mạnh lên chân đối phương.
Nhưng giây tiếp theo, cô ta đã bị một cú đá văng ra.
"Ây da, thứ gì thế này, tránh xa tôi ra một chút, đừng có làm bẩn đôi giày phiên bản giới hạn của tôi đấy!"
Ôn Y Y nhìn thấy Kiều Vân Khê, là cô ta sao?
Chỉ là một cô người mẫu quèn nhưng lại luôn thích bám lấy Phó Mộ Niên, Ôn Y Y vô cùng khinh thường cô.
"Sao cô lại ở đây?"
"Sao nào, nơi này là nghĩa trang nhà cô chắc, cô đến được thì tôi không đến được à? Không ngờ cô đã sa sút đến mức phải đi bắt nạt một nhân viên bán hàng nhỏ bé đấy."
"Tôi là người tốt, nhưng không phải kẻ ngốc thừa tiền."
"Không có tiền thì cứ nói thẳng, cô không mua thì tôi mua! Gói hết chỗ này lại cho tôi!" Kiều Vân Khê vung tay lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
