Không khí lập tức đông cứng.
Ba cặp mắt giao nhau giữa khoảng không.
Một bầu không khí ngượng ngùng đầy tinh tế bắt đầu lan tỏa.
Khúc Hà nhận thấy đôi lông mày của Trang Biệt Yến khẽ nhíu lại.
Trang Biệt Yến vốn là gương mặt quen thuộc trên các tạp chí tài chính ở Bắc Thành. Anh không chỉ là người thừa kế của tập đoàn Trang Thị mà còn là hình mẫu bạn đời lý tưởng mà vô số tiểu thư khuê các hằng ao ước.
Có lời đồn rằng từng có một đối tác chi ra con số hàng triệu nhưng vẫn không thể xin được tài khoản WeChat của anh. Tại giới kinh doanh Bắc Thành, không biết có bao nhiêu người tranh nhau vỡ đầu chỉ để có được một phương thức liên lạc của anh.
Khúc Hà biết ý nên chủ động lên tiếng giải vây: "Thực ra, để lại số điện thoại liên lạc cũng được ạ..."
Cô đã chuẩn bị chuyển màn hình nhưng một chiếc điện thoại đã đưa ra trước mặt cô, trên màn hình là giao diện quét mã WeChat.
"Hả?" Khúc Hà nhất thời chưa kịp phản ứng.
"Quét mã đi." Trang Biệt Yến nói ngắn gọn.
Khúc Hà thoáng ngẩn người nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Thói quen nghề nghiệp suốt năm năm khiến cô phản xạ theo bản năng: "Trang tổng, để tôi quét mã của anh..."
"Không cần." Giọng Trang Biệt Yến trầm thấp, anh lại đưa điện thoại về phía trước thêm một chút.
Khúc Hà không dám để anh phải chờ đợi nên đã mở mã QR WeChat của mình ra.
Một tiếng "tít" vang lên vô cùng rõ ràng trong cửa hàng.
Bé Trang Hi nín khóc mỉm cười, trên mặt vẫn còn vương lệ nhưng đã hào hứng vỗ tay.
Thanh toán xong, trước khi đi nó còn bất ngờ ôm chầm lấy cổ Khúc Hà rồi hôn chụt một cái lên mặt cô: "Chào tạm biệt cô Khúc ạ."
Khúc Hà còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy giọng nói của Trang Biệt Yến lạnh đi vài phần: "Trang Hi, lên xe."
Cô ngẩng đầu lên và nhìn thấy người đàn ông khẽ nhíu mày, đường quai hàm cũng bạnh ra căng cứng.
Khúc Hà hiểu ra, chắc là nhà họ Trang có quy định không cho phép Trang Hi quá thân thiết với người ngoài.
Sau khi hai người rời đi, Khúc Hà mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cúi xuống nhìn vào danh sách bạn bè vừa thêm một ảnh đại diện màu đen.
Góc dưới bên phải của nền đen thuần là một hình vẽ tay một con chim én nhỏ, trông giống như nét vẽ của trẻ con, còn biệt danh chỉ là một chữ 'Y' viết hoa.
Điều này thực sự nằm ngoài dự tính của Khúc Hà, bởi theo nhận thức của cô thì hiếm có ai dùng chữ cái cuối cùng trong tên mình để làm biệt danh.
Cô tiếp tục ấn vào trang cá nhân của Trang Biệt Yến nhưng ở đó trống không, cũng giống như chủ nhân của nó vậy, vô cùng thần bí.
Chiếc Maybach màu đen chậm rãi lăn bánh trên đường.
Ở hàng ghế sau, Trang Hi vẫn chưa bỏ cuộc mà tìm kiếm quanh ghế ngồi thêm một vòng nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng chiếc đồng hồ đâu: "Lạ thật, sao lại mất được nhỉ..."
Cô bé thở dài rồi khẽ lẩm bẩm.
Đèn xanh chuyển sang đỏ, xe dừng lại.
Trang Biệt Yến liếc nhìn cô bé qua gương chiếu hậu mà không nói lời nào.
Tay phải anh đặt trên vô lăng còn tay trái vô thức xoa nhẹ vào túi áo vest.
"Cậu ơi." Trang Hi bỗng nhiên ló cái đầu nhỏ từ giữa ghế trước ra và nói bằng giọng non nớt: "Đợi khi nào đồng hồ mới của cháu đến, cậu phải cho cháu WeChat của chị Khúc nhé."
"Chị Khúc?" Ánh mắt Trang Biệt Yến tối sầm lại, giọng nói nghe cũng trầm hơn.
"Hi nhi thích chị ấy!" Bé Trang Hi ngây thơ tuyên bố: "Con muốn chị ấy làm chị của con!"
Nói xong nó lại bắt đầu nghịch con thỏ bằng gốm.
Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.
Những ngón tay đang nắm vô lăng của Trang Biệt Yến hơi siết lại, anh nhìn thẳng về phía trước, ánh sáng từ những quảng cáo trên các tòa nhà hai bên đường lướt qua khuôn mặt góc cạnh của anh.
Hồi lâu sau, từ ghế trước mới truyền đến một câu nói.
Giọng nói trầm thấp như được thốt ra từ tận đáy lòng: "Cô ấy sẽ không làm chị của cháu đâu."
Khu biệt thự Biệt thự Bắc Sơn.
Nhà họ Trang.
Đại mỹ nhân Trang Lưu Nguyệt đang nằm tựa trên sofa đắp mặt nạ, điện thoại đang phát video những anh chàng đẹp trai khoe cơ bắp trên TikTok.
Trang Hi đeo chiếc cặp nhỏ, vừa nhảy chân sáo vừa nhào tới bên cạnh cô ấy: "Mẹ ơi, con về rồi đây!"
Cô bé bắt đầu tháo cặp rồi ngồi lên sofa, đôi chân nhỏ đung đưa kể lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.
"Hôm nay ở trường mẫu giáo... cậu ngồi trong xe rất lâu mới đưa con xuống... cậu làm đồ gốm giỏi lắm... con thích chị Khúc..."
Cái miệng nhỏ nhắn nói không ngừng nghỉ.
Khi nhắc đến việc chiếc đồng hồ biến mất, cô bé chán nản cúi đầu nhưng rồi lại nhanh chóng phấn chấn trở lại: "Nhưng mà cậu đã kết bạn WeChat với cô Khúc rồi đó!"
Trang Lưu Nguyệt uể oải xua tay, rõ ràng là không mấy hứng thú với chủ đề này: "Ngày mai mẹ sẽ đi mua sắm rồi mua cho con cái mới."
"Vâng ạ!"
Bé Trang Hi gật đầu rồi tiếp tục lục tìm trong cặp sách, cô bé muốn lấy con thỏ gốm ra nhưng đột nhiên sờ thấy một vật cộm lên ở dưới đáy ngăn thứ hai của cặp.
"Ơ?"
"A! Tuyệt quá!"
Tiếng hét bất ngờ làm Trang Lưu Nguyệt giật mình đến mức suýt rơi cả điện thoại.
Trang Hi cầm chiếc đồng hồ huơ huơ vài cái trước mặt cô ấy và reo lên đầy kinh ngạc: "Mẹ ơi! Tìm thấy đồng hồ rồi!"
Trang Biệt Yến cúi đầu nhìn vào đôi mắt ngây thơ của cháu gái mình rồi khẽ đáp một tiếng: "Ừ."
"Vậy giờ cậu mau gửi danh thiếp WeChat của chị Khúc cho cháu đi!" Trang Hi nôn nóng lắc tay anh.
Trang Biệt Yến rút tay về, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng, trước ánh mắt mong đợi của cháu gái, anh nhàn nhạt buông một câu: "Trẻ con bớt chơi đồ điện tử thôi." Nói xong anh liền quay người lên lầu.
Bé Trang Hi: "...."
Cô bé bối rối nghiêng đầu, không hiểu tại sao cậu mình trông có vẻ... như là... đang giận?
Nhưng lại không giống như thật sự tức giận.
Cô bé cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ rồi lại ngẩng lên nhìn về phía cầu thang.
Cái đầu nhỏ suy nghĩ thật lâu thật lâu mà vẫn không thông, cô bé đành quay đầu lại thì thấy mẹ mình đang khoanh tay, nhìn về phía cầu thang với nụ cười đầy ẩn ý.
Cô bé lại càng không hiểu nổi.
Thế giới của người lớn thật là phức tạp.
Phòng làm việc trên tầng hai.
Trang Biệt Yến đứng trước cửa sổ, màn hình điện thoại đang sáng, phía trên khung chat trống không là hai chữ đơn giản: Khúc Hà.
Những ngón tay thon dài của người đàn ông lơ lửng phía dưới màn hình, anh do dự hồi lâu và cuối cùng chỉ khẽ úp điện thoại xuống mặt bàn.
Trên mặt kính cửa sổ phản chiếu khóe miệng hơi nhếch lên của anh.
Ngoài cửa sổ, tia nắng cuối ngày lặn xuống đường chân trời, kéo dài cái bóng của anh thật dài, thật dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



