【Không có gì để giải thích cả. Cổng có quy tắc định giá riêng của nó. Giữa ngươi và khách hàng ở dị thế giới không tồn tại quan hệ cho tặng, dù là cả hai bên đều tự nguyện cũng không được. Đây là điều thứ nhất trong quy tắc giao dịch.】
【Điều thứ hai của quy tắc giao dịch: tiền hàng phải thanh toán dứt điểm, không được nợ nần hay ký gửi. Bắt buộc phải thanh toán một lần đầy đủ. Giống như hôm nay, vì lời hứa lần trước mà để đối phương tùy tiện khuân đồ đi là tuyệt đối không được phép.】
Khoảnh khắc này, giọng nói già nua kia càng trở nên lạnh lùng vô tình hơn. Tang Dĩ An hiểu ra, cách an toàn nhất chính là “tiền trao cháo múc”.
“Nếu vi phạm quy tắc giao dịch thì khách hàng sẽ bị xóa sổ, còn ta thì sao? Ta sẽ bị trừng phạt thế nào?”
Đây mới là vấn đề quan trọng nhất. Trước đó cô hoàn toàn không ý thức được chuyện còn có cả hình phạt. Ông lão râu bạc vuốt chòm râu, cười nói:
“Yên tâm, không có chuyện gì lớn đâu, chỉ là sẽ suy yếu một hai ngày thôi, không nguy hiểm tính mạng.”
Tang Dĩ An: “……”
Cái cửa chết tiệt này đúng là đầy tâm cơ! Chuyện quan trọng như vậy mà lại chẳng hé răng lấy một câu! Cô gần như có thể tưởng tượng được, nếu mình vi phạm quy tắc giao dịch rồi cơ thể đột nhiên suy yếu, lúc đó Sinh Môn lại nhảy ra đưa ra vài điều kiện kỳ quái, thì có khi cô thật sự sẽ đồng ý.
Tang Dĩ An nghiến răng ken két. Nếu có thể, cô thật sự muốn cắn nó một cái! Nhưng Sinh Môn dường như chẳng cảm nhận được gì, còn nhìn cô đầy mong đợi:
“Bây giờ đến lượt ta rồi chứ? Rất đơn giản, ta chỉ cần một giọt máu của ngươi, sau đó có thể ký sinh trong cơ thể ngươi.”
Tang Dĩ An nở một nụ cười qua loa hết mức:
“Ta bị mấy cái hình phạt ngươi nói dọa rồi, giờ cần nghỉ ngơi. Có chuyện gì chờ ta ngủ dậy rồi nói.”
Sinh Môn đã mong chờ cả đêm: 【……】
Tang Dĩ An đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu dặn dò:
“À còn nữa, đừng quên công việc chính của ngươi.”
Sinh Môn ngơ ngác. Công việc chính? Công việc chính của nó chẳng phải là đảm bảo giao dịch diễn ra sao? Còn có việc gì khác nữa?
Sau đó nó nhìn mặt đất bừa bộn do việc khuân hàng qua lại gây ra, cuối cùng cũng hiểu. Hóa ra nó còn là nhân viên tạp vụ của siêu thị.
Trên lầu, Tang Dĩ An đã chìm vào giấc ngủ ngon lành. Dưới lầu, Sinh Môn nặng nề thở dài một tiếng. Nó sao lại lưu lạc tới mức phải làm lao công thế này!
*
Lần nữa tỉnh dậy, Tang Dĩ An thấy đã là 12 giờ trưa.
Cô bị tiếng đập cửa dưới lầu đánh thức.
Tối qua Vương Đức Tài kích động đến mức hoàn toàn không ngủ được. Mỗi lần tỉnh giấc, ông lại lấy điện thoại ra đăng nhập tài khoản ngân hàng, nhìn số dư trong tài khoản để xác nhận căn nhà của mình thật sự đã bán được, tất cả không phải nằm mơ.
Sáng sớm ông đã dậy, chỉ muốn nhanh chóng làm thủ tục sang tên để hoàn toàn kết thúc chuyện này. Ai ngờ siêu thị lại không mở cửa.
Vương Đức Tài nhìn đồng hồ, mới có 6 giờ. Người đi làm vừa mới ra khỏi nhà, các quán ăn sáng cũng mới bắt đầu buôn bán. Đối với siêu thị mà nói, giờ này có lẽ vẫn còn quá sớm.
7 giờ, ông lại đến siêu thị. Vẫn chưa mở cửa. Vương Đức Tài tự nhủ mình không nên sốt ruột, cứ chờ thêm chút nữa.
8 giờ, nhìn cánh cửa cuốn màu trắng rồi nhìn các cửa hàng ven đường xung quanh đều đã mở cửa kinh doanh, ông nghĩ chắc người trẻ tuổi thích ngủ nướng, siêu thị mở muộn một chút cũng có thể hiểu được.
9 giờ, 10 giờ, 11 giờ…
Vương Đức Tài cứ đúng giờ như đồng hồ báo thức, mỗi lần tới đều chỉ thấy cánh cửa cuốn trắng đóng im lìm. Dù ông có muốn tìm lý do giúp Tang Dĩ An đến đâu thì cũng không nghĩ ra nổi nữa.
Mãi đến 12 giờ trưa, ngay cả quán ăn sáng cũng sắp đóng cửa nghỉ bán mà siêu thị vẫn chưa có dấu hiệu mở cửa, gọi điện thoại còn tắt máy. Vương Đức Tài chợt nghĩ có phải Tang Dĩ An xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi không nên mới không mở cửa buôn bán, thế là bắt đầu đập cửa rầm rầm.
Vừa đập vừa gọi:
“Tiểu An! Tiểu An! Cháu có ở nhà không? Có cần giúp gì không?”
5 phút sau, cánh cửa cuốn đóng kín cả buổi sáng cuối cùng cũng động đậy. Tang Dĩ An tóc tai bù xù như ổ gà, chân đi dép lê, mặc đại một chiếc áo thun tay ngắn với váy ngủ, một tay dụi mắt — rõ ràng là vừa mới ngủ dậy.
“Chào buổi sáng, bác Vương.”
Vương Đức Tài nhìn mặt trời trên cao, vẻ mặt khó nói nên lời:
“Tiểu An à, giờ này là giữa trưa rồi. Cháu mà dậy muộn thêm chút nữa chắc sang buổi chiều luôn mất.”
“Một cô gái nhỏ như cháu tự mình quản lý cả siêu thị đúng là không dễ dàng gì, ngay cả chuyện bốc dỡ hàng hóa cũng phải tự làm.”
“Cháu nói xem, tối qua chuyển hàng sao không gọi bác một tiếng? Đừng nhìn bác già, sức lực chắc chắn lớn hơn một cô bé như cháu nhiều! Cháu tăng ca như vậy làm lỡ cả buổi sáng buôn bán, bao giờ mới hồi vốn nổi đây?” Ông lo lắng nói.
Đúng là một hiểu lầm tuyệt đẹp.
Nhưng Tang Dĩ An cũng không thể giải thích được. Sau này tình huống như vậy sẽ còn là chuyện thường xuyên. Nghĩ tới việc mình luôn phải thức đêm tăng ca, tâm trạng cô lập tức chẳng còn đẹp đẽ gì nữa.
Nghe nói phải đi làm thủ tục sang tên, Tang Dĩ An lập tức quay về thu dọn một chút.
Cô vốn định cầm ổ bánh mì ăn trên đường lót dạ, nhưng nhìn giá hàng trống trơn mới nhớ ra toàn bộ đồ ăn vặt trong tiệm đã bị Tiểu Thái Tử khuân sạch rồi. Mà đồ ăn vặt trong kho nhỏ cũng chẳng còn bao nhiêu, cô phải gọi người giao hàng mới được. Trong danh sách việc cần làm hôm nay lại thêm một mục nữa.
Thủ tục sang tên diễn ra rất thuận lợi, chỉ là giấy chứng nhận bất động sản mới phải hơn 1 tuần nữa mới lấy được. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc Tang Dĩ An liên hệ đội thi công trang trí.
Hai tầng trên dưới, hơn 140 mét vuông, cô định sửa sang nơi này thật đẹp để chuyên dùng bán đặc sản từ dị thế giới.
Lúc trước khi sửa siêu thị nhỏ, ngân sách của cô không dư dả nên chỉ làm theo phong cách tối giản. Chẳng có thiết kế gì đặc biệt, chỉ quét sơn trắng, thay gạch lát, rồi ra chợ đồ cũ mua một đống kệ hàng, lắp camera và đèn chiếu sáng. Phần lớn tiền của cô đều đổ vào việc mua căn nhà hai tầng này và nhập hàng.
Giờ tài chính dư dả rồi, cô có thể sửa sang tiệm cho đàng hoàng hơn. Dù sao cô còn phải dựa vào những món hàng này để thu hút khách hàng, kéo doanh thu cho siêu thị nhỏ nữa!
Còn tầng hai nơi mình ở trước đây thì thật sự gần như chẳng trang trí gì, có cái giường để ngủ là được. Giờ cũng phải sửa sang cho đẹp đẽ một chút. Dù sao hiện tại cô cũng là người có tiền rồi!
Đây đều là tiền cô thức đêm tăng ca kiếm được, không thể bạc đãi bản thân được.
Mang theo suy nghĩ ấy, Tang Dĩ An bắt đầu tìm kiếm công ty thiết kế nội thất có nhà thiết kế giỏi. Đúng lúc cô đang ngồi trước quầy thu ngân, vừa nhìn màn hình máy tính vừa trao đổi với công ty nội thất thì thấy Vương Đức Tài xách vali đứng bên đường với vẻ mặt đau buồn.
Tang Dĩ An lập tức chạy ra:
“Bác Vương, bác sao vậy? Sắp đến chỗ con trai dưỡng già rồi, chẳng phải nên vui mới đúng sao?”
“Con trai bác không ổn rồi. Bác sĩ nói… không cứu được nữa.”
Hốc mắt Vương Đức Tài đỏ hoe.
“Nó đã ở bên bác bao nhiêu năm nay. Ai ngờ chỉ một trận bệnh thôi mà không chống nổi nữa!”
Tang Dĩ An nghe vậy lập tức lấy điện thoại ra:
“Bác Vương, bác đừng nản lòng! Có khi bệnh viện chẩn đoán sai thì sao? Con trai bác còn trẻ như vậy, chúng ta đổi bệnh viện khác khám thử đi! Đi bệnh viện lớn, lên thủ đô, cháu giúp bác liên hệ!”
Vương Đức Tài xua tay, lau nước mắt trên mặt:
“Bác sĩ Hoàng là bác sĩ từ thủ đô tới, ông ấy là chuyên gia hàng đầu về chim chóc. Ông ấy nói không cứu được thì chính là không cứu được.”
Tang Dĩ An: “????”
Chim chóc? Sao nghe cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)