Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Tạ Văn Thao tỏ ra rất bình tĩnh, thậm chí khi chưa được hỏi han gì, gã đã chủ động mở lời trước.
Gã giơ đôi tay đang bị còng lên, cười nói: “Đồng chí, các anh làm thế này là có ý gì đây?”
Vương Văn Quang cười lạnh: “Không biết có ý gì sao? Thử nghĩ lại xem chính anh đã làm những gì?”
“Lời của anh tôi không hiểu lắm.”
Gã tuyệt đối không được tự làm rối đội hình.
“Sau giờ làm việc ngày 22 và ngày 23 tháng 7, anh đã đi đâu, làm gì?”
“Ngày 22, sau khi tan làm tôi đi ra ngoại ô hái rau dại. Vợ tôi đang mang thai đứa thứ hai, khẩu vị không tốt, cứ đòi ăn rau dại, sao tôi không chiều lòng cô ấy được chứ! Vợ tôi mang thai lần này không dễ dàng gì, tuy tôi là trẻ mồ côi, vợ tôi là con một, theo chính sách thì chúng tôi được phép sinh con thứ hai, nhưng riêng việc nộp báo cáo xin phép đã phải đợi nửa năm, rồi lại nỗ lực thêm gần 1 năm nữa mới có con. Vợ tôi năm nay 32 tuổi rồi, ở tuổi này mang thai vất vả lắm, nên tôi muốn cưng chiều cô ấy thêm một chút.”
“Hôm đó cũng tại tôi đen đủi, trên đường về xe lại bị hỏng, lúc về đến nhà đã quá nửa đêm rồi. Cụ thể là mấy giờ tôi thực sự không để ý, lúc tôi về thì vợ và con gái đã ngủ say. Vợ tôi thính ngủ, nghe tiếng mở cửa là tỉnh ngay, còn mắng tôi một trận vì sao về muộn thế.”
“Còn ngày 23, tôi tan làm là về nhà ngay, sau đó không ra ngoài nữa. Ơ? Đồng chí, các anh hỏi mấy cái này làm gì thế?”
Vương Văn Quang hỏi: “Anh nói ngày 22 anh đi hái rau dại, ai có thể làm chứng cho anh?”
“Đồng nghiệp ở trường thể thao và mấy đứa đệ tử của tôi đều biết mà. À, đúng rồi, còn có vợ tôi nữa, đêm đó tôi mang rau dại về nhà, hôm sau cô ấy còn chấm nước sốt ăn đấy thôi.”
“Nhưng khoảng thời gian từ lúc anh rời trường thể thao cho đến khi về nhà, không có ai chứng minh được anh đi hái rau dại, có đúng không?”
Tạ Văn Thao nhún vai, giọng điệu mỉa mai: “Nếu các anh cứ nhất quyết hiểu theo hướng đó thì tôi cũng chịu thôi.”
Vương Văn Quang đập mạnh xuống bàn, quát lớn: “Tạ Văn Thao, chú ý thái độ của anh! Đêm ngày 22, Tạ Vĩnh Cương đã bị đầu độc chết tại nhà riêng, chất độc là ô đầu kiềm có trong rượu thuốc. Nhà của Tạ Vĩnh Cương được hung thủ lau dọn rất sạch sẽ, chúng tôi vẫn tìm thấy một mảnh kính vỡ màu nâu nhỏ. Trên mảnh kính đó chúng tôi cũng xét nghiệm thấy một lượng nhỏ ô đầu kiềm. Cái chai thủy tinh có màu sắc và chất liệu tương tự, chúng tôi cũng vừa tìm thấy tại nhà anh, bên trong hình như cũng đựng rượu thuốc nhỉ? Cái chai đã được gửi đi giám định rồi, anh có gì muốn giải thích không?”
Trong đôi mắt đang cụp xuống của Tạ Văn Thao thoáng hiện lên một tia hoảng loạn, gã dùng lực bấm chặt ngón tay, ép mình phải bình tĩnh lại: “Chai thủy tinh? Màu nâu? Đó đúng là rượu thuốc tôi tự ngâm, nhưng đó là thuốc dùng ngoài da mà! Tháng trước vào mùa mưa, anh Cương bảo tôi vai anh ấy đau, tôi mới đưa cho anh ấy một chai, bảo lúc nào phát bệnh thì tự xoa bóp một chút. Trời ạ, chẳng lẽ anh Cương không cẩn thận uống nhầm rượu thuốc thay rượu thường sao? Nói thế thì chẳng lẽ chính tôi đã hại chết anh ấy rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)